Walkthrough – Zetsuen No Tempest Part 1 (1-3)
Zetsuen Tempest, một tác phẩm manga đã được chuyển thể thành anime, liệu bạn đã xem hay đã đọc chưa? Nếu rồi thì đâu là ấn tượng ban đầu của bạn với tác phẩm? Liệu là hình ảnh, cốt truyện hay một điều gì đó đặc biệt khác? Với tôi thì đó là cách mà tác phẩm trích dẫn và sử dụng một số plot của 2 trong số các tác phẩm của Shakespeare, cụ thể ở đây là Hamlet và Tempest, điểm chung của cả 2 tác phẩm này là nó đều kể về câu chuyện của sự báo thù, tuy nhiên 2 tác phẩm lại chọn hai cái kết khác nhau hoàn toàn. Vậy, vì sao nó đặc biệt? Thứ nhất là các tác phẩm của Shakespeare tuy rất đồ sộ, hoành tráng, nhưng so với giới trẻ hiện tại, nó lại là một thứ hình thức nhạt nhẽo khô khan dưới cái mác kịch sân khấu, đã có nhiều phiên bản “cải biên” lẫn sử dụng các phương tiện khác nhau để có thể truyền bá kho tàng đồ sộ của ông. Thứ hai là các tác phẩm đến từ Nhật Bản tới giờ, thường không đề cao tính văn hóa từ phương tây, họ thường có xu hướng sử dụng mọi thứ liên quan tới văn hóa truyền thống của họ hơn, vậy nên việc một thứ văn hóa rất “tây” như tác phẩm của Shakespeare xuất hiện trong anime với tôi là một điều hiếm thấy. Tuy nhiên đây cũng lại là một điểm trừ khi cố gắng kết hợp những thứ thật sự complex như Hamlet hay Tempest vào tác phẩm này, có thể do tôi nói quá nhưng thật sự sau khi xem xong và đọc lại bản manga, tôi thấy có tương đối nhiều vấn đề cần phải lưu tâm, nhưng tôi sẽ tạm gác những thứ đó ở phía sau.
Trong bài viết này tôi sẽ tập trung focus vào phần phiên bản anime chuyển thể của nó, được thực hiện bởi Studio Bones, một studio cũng có chỗ đứng khi đó với các tác phẩm chuyển thể thành công như FMAB, Gosick, Darker Than Black hay Soul Eater, tất nhiên tôi chưa đánh giá các tác phẩm trên là hay or dở, nhưng chúng thật sự đã giúp Bones kiếm được một chỗ đứng trên thị trường khi đó, nên cũng có thể nói là bản chuyển thể anime của Zetsuen Tempest khi đó có thể nói là cũng được kỳ vọng bởi 1 bộ phận người đọc tác phẩm từ trước.
I. Tập 1
Thời thế đang trở nên hỗn loạn.
Ôi, cuộc đời đáng nguyền rủa...
Ta được sinh ra để lập lại trật tự cho nó!
Trích Act I Scene V
Được lấy nguyên văn từ Hamlet và câu trích dẫn này khá phù hợp với nhân vật Mahiro. Chúng ta cần nhìn vào bối cảnh của tác phẩm khi đó, trước hết là với Hamlet, ở phân cảnh trước khi câu thoại này được cất lên, bóng ma của vua cha Hamlet đã hiện về và báo mộng cho anh biết sự thật rằng bản thân ông đã bị Claudius, tức chú của Hamlet, giết hại để cướp ngôi báu, bóng ma của ông hiện hồn về để khơi dậy cho Hamlet ý chí trả thù cho cái chết của ông. Câu trích dẫn trên được cất lên ngay sau phân cảnh này, ám chỉ rằng cuộc sống của anh đã chệch khỏi quỹ đạo mà nó đáng lẽ ra phải đi, tức là làm một hoàng tử, giờ đây Hamlet nắm trong tay sứ mệnh phải đi đòi lại công đạo, trả thù cho cha mình, đồng thời câu nói cũng miêu tả số phận nghiệt ngã mà số phận đã sắp đặt cho Hamlet. Ngoài ra, câu nói cũng được nhìn nhận như một soliloquy có giá trị trong tác phẩm, bởi nó đã thể hiện rõ nét tính cách của nhân vật Hamlet.
Vậy quay trở lại với Zetsuen Tempest, thì câu nói này nói về cuộc tìm kiếm để trả thù của một người đàn ông và mong ước được “sửa chữa” những thứ vô lý đang xảy ra trong lãnh thổ của anh ta – và ở đây là thế giới. Cụ thể hơn, hoàn cảnh của Hamlet và Mahiro có một chút tương đồng, rằng người quan trọng nhất bên cạnh bản thân bị giết hại mà công lý không hề được thực thi, khiến cho cái chết đó trở nên oan uổng, vô nghĩa, cả hai người đều có chung quyết tâm đi tìm lại một thứ mang tên công lý, với Mahiro, con đường cậu đang đi đã không còn là con đường của một học sinh cao trung nữa, cũng không còn cuộc sống thường nhật của một người bình thường, khi mất đi Aika, cậu như mất hết ý nghĩa sống của mình vì sự phẫn uất với cuộc đời, với thế giới và cả bản thân mình, cậu căm hận cái số phận nghiệt ngã đã khiến hai anh em cậu phải chia xa mà không một ai trong hai người mong muốn. Vậy nên cậu đã quyết tâm đi tìm hung thủ giết hại em gái mình với giả định rằng Aika đã bị một ai đó giết chết, trên đường đi tìm công đạo cho em gái thì cậu sẽ “tiện tay” cứu lấy cái thế giới thối nát này.
Tôi biết, nghe thật điên đúng không? Nhưng sự thật là nó không hề điên một chút nào. Cách căn thời gian để có thể sử dụng câu này thật sự là rất khéo léo, làm cho nó giữ trọn vẹn được ý nghĩa khi trích dẫn vào bản anime. Và ừ, ở đây tôi dùng từ “bản anime” bởi lẽ manga của Zetsuen Tempest thực sự có một số vấn đề ngay từ chương mở đầu, nhưng một lần nữa Bones đã ra tay và sắp xếp lại phần mở đầu của tác phẩm lại một chút, và cụ thể ở đây là cắt bớt một số chi tiết để làm tác phẩm có thể dễ hiểu hơn với đại chúng. Và yeah, đọc đến đây nhiều bạn sẽ nghĩ là, ủa cả đống tác phẩm khó hiểu như Lain, Madoka, Flip Flapper các thứ, người đọc vẫn có thể hiểu được cái hay của nó mà? Nhưng ở trong trường hợp này thì luận điểm này không hoàn toàn đúng, tuy không đến mức chuyên gia hay có bằng cấp gì, nhưng theo quan điểm cá nhân của tôi thì phần mở đầu manga của tác phẩm này bị nhồi nhét quá nhiều hơn so với mức cần thiết, làm vậy sẽ chỉ khiến tác phẩm trở nên complex hơn mà không focus được cái thứ mà phần mở đầu cần thực hiện, đó là giới thiệu thế giới của tác phẩm đối với người đọc. Dù nói là Bones đã ra tay giúp đỡ phần mở đầu một chút để nó có thể dễ tiếp cận hơn so với đại chúng, nhưng không thể phủ nhận rằng vẫn có một bộ phận người xem thấy phần mở đầu của tác phẩm tương đối khó hiểu, và quay ra chỉ trích studio hay đạo diễn vì đã bỏ qua một lỗi chết người khi thực hiện chuyển thể.
Vậy, nếu nói manga phức tạp và bị nhồi nhét quá nhiều chi tiết, liệu có chỉ đơn giản mỗi vậy? Theo tôi nó còn nằm ở việc cách flow, triển khai cốt truyện có chút rắc rối và phức tạp hóa, với cá nhân tôi nếu xét riêng manga thì chắc chắn tôi sẽ phải đọc ít nhất 15 chương của manga thì mới có thể hiểu thật sự chuyện gì đang xảy ra trong thế giới của Zetsuen Tempest, khi mà khác với đa số manga khác cùng thể loại, có khi chúng chỉ cần tới 5 chương hoặc thậm chí ít hơn. Điều này được tạo ra bởi cả 3 yếu tố tôi đã kể trên, nó khiến chúng ta khó nắm bắt rằng đâu mới là chi tiết chính, ảnh hưởng đến cốt truyện mà ta cần phải nắm bắt. Mà có khi chính bản thân tôi cũng đang làm việc giải thích này trở nên phức tạp hơn, nói cho dễ hiểu là những thứ “bí ẩn” của tác phẩm này nếu được chọn 1 cách khai thác khác thay vì cố tỏ ra bí hiểm thì nó sẽ tốt hơn, bởi lẽ sau cùng thì những sự bí hiểm này không đóng góp nhiều cho các diễn biến ở phần sau, ví dụ như vai trò của Hakaze ở các phân cảnh sau, những trái cây lơ lửng, hoặc tuyệt viên chi mộc,... là những chi tiết khiến tôi không thích phần mở đầu của bản manga.
Tất nhiên vẫn có thứ nó làm tốt(ở cả 2 bản) đó là tái hiện bản chất của mối quan hệ giữa Mahiro và Yoshino. Cần biết rằng hai người bọn họ vốn không hề tin tưởng nhau, cụ thể như nào thì nếu bạn xem anime/đọc manga thì cũng đã rõ, nhưng chính vì sự không tin tưởng này nó lại là một điểm sáng của tác phẩm, bởi lẽ tác phẩm này lấy bối cảnh focus vào cái plot “giải cứu thế giới”, tức là nó sẽ phải giải quyết một vấn đề đó là “tại sao bạn lại muốn đi giải cứu thế giới”, với Mahiro, đó là để thực hiện giao kèo với một phù thủy Hakaze đang bị giam ở một hòn đảo được bao phủ bởi kết giới thời gian, cách Nhật Bản vài trăm cây số, cứ giả sử như động lực này là đủ để Mahiro thực hiện “sứ mệnh” mà tác phẩm đặt lên cậu, nhưng ai sẽ xem một người đơn độc đi giải cứu thế giới với một cái giao kèo theo kiểu làm xong thì lượn chứ? Chắc chắn nó cần phải có triết lý, động lực gì đó sâu sắc hơn, hay nói cách khác là cần thêm một nhân vật khác sát cánh cùng Mahiro trên con đường đó, tức là tác phẩm sẽ phải hợp thức hóa động lực để một người nữa đi trên con đường đó với Mahiro. Ở đây tác phẩm sẽ có tương đối nhiều lựa chọn, có thể gồm người yêu/gia đình/bạn bè... tuy nhiên lựa chọn thứ nhất đã bị loại bỏ khi Aika được xuất hiện rồi, và lựa chọn thứ hai cũng không khả thi, vậy thì chỉ còn lựa chọn thứ ba, một người bạn nào đó. Nhưng ai mà lại có thể cùng một đứa bạn bè của mình lên đường thức hiện cái sứ mệnh cao cả đó? Dù thân thiết tới đâu thì thiết lập này cũng không thể nào hợp thức hóa cho động lực đó được, và từ đây chúng ta nghĩ ra một giả thiết khác, đó là người này sẽ phải có quan hệ gì đó nhất định với động lực của Mahiro khi cậu quyết định đi trên con đường báo thù đó, và với một thằng bạn và một đứa em gái của thằng bạn khác, thì chả còn gì thích hợp hơn là hai đứa là người yêu của nhau. Từ đó phần xây dựng của nhân vật Yoshino đã được hoàn tất.
Vậy, quay trở lại phần trên, rằng tại sao tôi lại nhận định rằng sự thiếu tin tưởng lẫn nhau của Mahiro và Yoshino lại là một điểm sáng? Thứ nhất nó là bàn đạp cho yếu tố bất ngờ sẽ diễn ra sau này rằng thực sự liên kết giữa hai người họ mạnh hơn những gì cả hai đã nghĩ, thứ hai nó sẽ hợp thức hóa cái động lực cùng Mahiro lên đường giải cứu thế giới. Vì sao tôi lại nhận định như vậy, không phải một cặp bạn thân chí cốt sẽ tốt hơn sao? Điều này đưa chúng ta quay trở lại với thiết lập của ba nhân vật, cụ thể là Mahiro, cậu là một người cực kỳ bao bọc em gái, hay chúng ta thường gọi vui là Siscon, cậu luôn bao bọc em gái mình quá mức, đến nỗi không chấp nhận khi có bất kỳ thằng nào dám bén mảng lại gần em ấy, và tất nhiên Yoshino không phải ngoại lệ => quan hệ giữa Yoshino và Aika phải giấu kín không được để Mahiro biết, chính điều này đã tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa Mahiro và Yoshino, chính xác hơn là tự mình Yoshino giữ khoảng cách với cậu vì sợ sự thật sẽ bị bại lộ, và với bản tính của Mahiro, chắc chắn cậu sẽ không thể cho qua.
Tất nhiên có quá nhiều chi tiết ở các tập sau để giải thích khoảng cách giữa mối quan hệ của hai người, nhưng nếu phải focus vào tập 1 của bản chuyển thể thì nhận định của tôi sẽ như trên. Chính khoảng cách trong mối quan hệ của hai người đã khiến Mahiro dù biết rằng Aika đã có người yêu nhưng cậu không thể nào tìm ra đó là ai, và cậu cũng chưa bao giờ một lần nghi ngờ người bạn của mình, người luôn có mặt bên cạnh cậu và Aika đến mức bất kỳ ai bên ngoài nhìn vào sẽ tưởng họ là một cặp bạn rất thân, nhưng trong con mắt của Mahiro thì Yoshino chỉ là quan hệ xã giao với Aika vì cậu ta là bạn mình. Tất nhiên là cậu không hề nghi ngờ Yoshino không phải bắt nguồn từ thứ triết lý gì đó sâu xa quá khó đoán như kiểu tin tưởng hoàn toàn Yoshino hay gì cả, chỉ đơn giản là quan hệ của ba người họ luôn có một khoảng cách nhất định, ít nhất là trong mắt của Mahiro là như thế, nên khả năng rằng Yoshino và Aika đang hẹn hò đối với Mahiro gần như là con số 0 tròn chĩnh, trong xuyên suốt tác phẩm cậu cũng chưa bao giờ chủ động nảy ra ý nghĩ đó trong đầu mình, nhất là khi Yoshino mập mờ chuyện cậu cũng có một người bạn gái, dù cho Mahiro không hề biết cũng chưa từng gặp hay nghe giọng của cô ấy.
Vậy quay lại vấn đề bản chuyển thể anime của Bones, không chỉ khiến phần mở đầu của tác phẩm trở nên dễ hiểu và dễ tiếp cận hơn, mà studio còn làm khá tốt trong việc tạo ra cảm giác kịch tính phù hợp với theme của tác phẩm, đồ họa của phim tuy không phải đỉnh chóp của thời đó nhưng so với mặt bằng chung thì nó cũng khá ổn để có thể tận hưởng ngay cả trong năm 2024 nếu bạn tìm được bản BD của nó. Dù tập 1 có thể được đánh giá là hơi loạn, nhưng nó cũng không đến mức tệ so với phần mở đầu của một tác phẩm, nó có đủ khả năng để giữ chân người xem cho các tập tiếp theo.
II. Tập 2
Vậy thì tập 2 đã phát triển như thế nào? Theo tôi thì tập 2 bên studio đã làm tốt trong việc cải thiện cách triển khai cốt truyện của tác phẩm, dù cho vẫn còn nhiều thứ phải xử lý nhưng cũng có thể nhận định rằng tác phẩm đã đi vào nề nếp hơn so với tập mở đầu.
Để chứng minh luận điểm của tôi, trước hết ta cần focus thêm sự tập trung vào những điểm quan trọng trong cốt truyện của tác phẩm, để từ đó thấy được sự cải thiện đáng kể trong tập 2 và đó không phải tất cả những gì nó đã làm được. Để dễ hình dung hơn, thì tập này ở phần mở đầu đã đưa người xem trở vào trong quá khứ của các nhân vật, từ đó tạo ra sự bí ẩn trong cách xây dựng và phát triển nhân vật Aika, về danh tính, tính cách lẫn quá khứ,...mọi thứ của cô ấy, một nhân vật được phát triển theo hướng bí hiểm và có một sự cuốn hút tới kỳ lạ đối với người xem, rõ ràng thứ chúng ta thắc mắc nhất khi xem tập 2 không phải mấy thứ văn vở tôi đã kể bên trên, mà là quá khứ của Aika và Yoshino, rằng hai người họ gặp nhau ra sao, đến với nhau thế nào, tiến triển của họ đến đâu,...là những câu hỏi mà người xem muốn đặt ra cho tác phẩm nếu như họ là những người chưa từng đọc bản manga trước đó, một chi tiết ngoài lề cần nhớ rằng manga digital thời đó không phổ biến như bây giờ, và nếu bạn không ở nhật bản thì một tác phẩm cỡ như Zetsuen Tempest sẽ tương đối khó tiếp cận với người đọc quốc tế. Quay trở lại câu chuyện, không chỉ tập 2 mà gần như tất cả các phân cảnh xuất hiện Aika đều là dưới dạng hồi tưởng, và phải nói là cách sử dụng thủ pháp hồi tưởng của tác phẩm này khá hay, chứ còn về thành công hay không thì tôi tạm chưa bàn tới. Một chi tiết khác cần lưu tâm, đó là sự ảnh hưởng của Aika đối với thế giới của Zetsuen Tempest, nói cách dễ hiểu hơn là ảnh hưởng của một người vốn đã không còn tồn tại trên cõi đời này, nhưng lại có tác đông cực kỳ lớn đến diễn biến của cốt truyện, điều này khiến tôi liên tưởng tới các tác phẩm của Shakespeare, bởi lẽ cô gái này là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh tổng thể của tác phẩm, và là một phần quan trọng của Yoshino và Mahiro, hai nhân vật chính của Zetsuen Tempest. Những đoạn hồi tưởng ngắn về nhân vật Aika cũng như cuộc sống của cả ba người họ khi xưa, hầu như là những mẩu truyện nhỏ, những câu chuyện đời thường thú vị mà không hề nặng nề triết lý hay gánh nặng phải giải thích cho một thứ gì đó của tác phẩm, nhưng nó vẫn đủ để giải thích các câu chuyện nền của quá khứ hai nhân vật chính một cách tương đối tỉ mỉ, không chỉ ở tập 1 2 mà các tập sau chúng ta vẫn hay thường gặp các phân đoạn hồi tưởng ngắn về quá khứ của các nhân vật, thủ pháp này vừa khéo léo vừa thông minh, nó sẽ dễ cảm nhận và bắt nhịp hơn rằng ta ngồi nghe 1 người hoặc một nhóm người nào đó ngồi nói chuyện liên tục bên ánh lửa với giọng đều đều.
Mà quay lại chủ đề, cụ thể ở đây là cái yếu tố bí ẩn trong tác phẩm, nó cho thấy rằng bản thân những chi tiết bí ẩn ở đây sẽ phát huy được tác dụng của nó miễn là được chọn lọc và khai thác đúng cách. Và tất nhiên, một lần nữa Aika lại là trung tâm của cái yếu tố bí ẩn mà tác phẩm này theo đuổi, gần như cả tác phẩm đều xoay quanh đến khi bí ẩn cái chết của Aika được giải đáp. Nhưng có một vấn đề khác mà khi đến tập 2 người đọc sẽ đặt ra, đó là niềm tin giữa hai nhân vật chính cũng là hai người bạn của nhau là Mahiro và Yoshino, cụ thể hơn người xem sẽ thắc mắc rằng liệu niềm tin giữa hai bọn họ sẽ được thử thách ra sao, bởi lẽ chúng ta không thể ngồi xem một tác phẩm lấy chủ đề giải cứu thế giới trong khi cả hai nhân vật chính lại không tin tưởng nhau như thế được, bởi lẽ sự thiếu tin tưởng lẫn nhau sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến mạch phát triển của tác phẩm. Ngoài ra, đồng thời cũng có một thứ ta cần để ý đó là nỗi sợ của Yoshino rằng “liệu nhỡ” Mahiro phát hiện ra thì sao? Chi tiết này theo tôi là khá có tiềm năng để khai thác thêm vào sau khi có thể khai thác các thiết lập sẵn có của hai nhân vật chính của tác phẩm.
Tiếp theo chúng ta sẽ bàn tới 2 câu quotes được trích dẫn của Hamlet trong tập 2, một chi tiết cần chú ý là khác với Tempest, cả ba nhân vật của tác phẩm này đều đã đọc bộ Hamlet, cho nên thứ họ trích dẫn không phải là những lời nói khi xưa của Aika mà là chính bản thân họ chọn làm như vậy
Trước tiên là câu của Yoshino:
Dù cho bốn mươi ngàn người anh em...gộp chung tình yêu của họ lại
thì cũng không thể sánh nổi tình yêu ta dành cho nàng
Trích Act V Scene I
Đầu tiên hãy xem xét bối cảnh của câu nói này trong Hamlet, cụ thể hơn đây là lời của Hamlet nói với Laertes, tức anh trai của Ophelia, trong lúc hai người đang có những mâu thuẫn gay gắt kịch liệt, bối cảnh khi đó là khi Hamlet vừa trở về và phải chứng kiến đám tang của Ophelia diễn ra ngay trước mắt anh, mọi cảm xúc đau đớn tồi tệ nhất cứ như ập xuống tất cả lên đầu anh, thật khó để miêu tả cảm xúc đau đớn của Hamlet khi đó. Nhưng với Laertes thì lại khác, anh giận giữ và đổ lỗi cho Hamlet vì bản thân anh cho rằng chính Hamlet là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của em gái mình. Hamlet thì tiếp tục bày tỏ tình yêu của anh dành cho Ophelia, khẳng định rằng cả thế giới này không có ai yêu nàng bằng Hamlet. Câu thoại trên đã thể hiện tình cảm sâu đậm mà Hamlet dành cho người yêu mình, khiến cảm xúc mất mát càng trở nên đau đớn hơn.
Còn trong Zetsuen Tempest, Yoshino cũng dùng cách suy nghĩ tương tự để bày tỏ tình cảm của cậu với Aika, rằng mọi cảm xúc tốt đẹp nhất anh đã luôn hướng về cô, thời gian ở bên Aika là khoảng thời gian mà cậu hạnh phúc nhất, cảm tưởng như bản thân đang nắm cả thế giới trong tay và bản thân là người hạnh phúc nhất thế gian. Thế nhưng bỗng chốc cậu lại để mọi thứ vụt mất khỏi tầm tay, Aika là tất cả của cậu, cô biến mất khỏi cuộc đời này cũng mang theo mọi ý chí muốn sống tiếp của cậu học sinh cao trung ấy.
Tiếp theo là câu trích dẫn của Mahiro:
Cơn phẫn nộ bừng bừng rực cháy, thiêu rụi lí trí của ta!
Cơn khát khao báo thù trong ta cần phải được thỏa mãn
dù cho ta có trở nên lạnh lùng tàn nhẫn tới thế nào!
Trích Act IV Scene V
Trước tiên với Hamlet, ở phân cảnh trước thì Ophelia đã vừa phát điên và chết đuối ở phân cảnh trước. Phân cảnh V mở ra với Gertrude, tức mẹ của Hamlet báo tin về cái chết của Ophelia cho Laertes và Claudius. Laertes đã vô cùng đau đớn và thốt lên câu trên. Tiếp sau đó Laertes đã van xin nước mắt của bản thân rằng hãy tuôn trào đi, hãy chảy đi, để làm dịu đi nỗi đau mất đi em gái của anh, đây là phân cảnh diễn tả cảm xúc đau khổ và tuyệt vọng của anh trước sự mất mát quá lớn mà bản thân phải chịu. Một chi tiết khác cần chú ý ở đây là Ophelia đã có thể thuyết phục anh ta trả thù cho cái chết của người cha thay vì chọn kết cục bi thảm cho bản thân mình.
Vậy còn với Zetsuen Tempest? Tuy không có liên hệ trực tiếp nhiều như những câu trích dẫn trước đó, nhưng một điểm chung là cả 2 đều có mong ước được “trả thù” cho kẻ mà họ cho là thủ phạm gây ra cái chết của em gái mình, thay vì đích danh chỉ được người cần phải gánh chịu tội lỗi cho cái chết của người em gái như Hamlet, thì với Zetsuen Tempest, thì Mahiro phải bước trên còn đường tìm ra danh tính của thủ phạm, điểm chung của Mahiro và Laertes là cả hai đều được xây dựng là các nhân vật với nội tâm mạnh mẽ, sẵn sàng dùng hành động để giải quyết mọi vấn đề thay vì khóc lóc hay đau khổ, suy sụp.
III. Tập 3
Tiếp theo đến với tập 3, nếu có điều gì khiến tôi ấn tượng ở tập này chắc là nhịp độ diễn biến của nó, cụ thể hơn là nó tiến triển các plot khá là chậm rãi.
Là một trong số ít anime của mùa thu 2012 với 2 cour, tức là 24-26 tập, thì rõ ràng một trong thế mạnh của tác phẩm đó là thời gian, thời gian để triển khai cốt truyện, thời gian để khai thác các nhân vật, thời gian để giải thích, và tất cả những thứ khác, có thể nói trừ khi đối tượng là một bộ anime đời thường, còn không thì thời gian chưa bao giờ là đủ với bất kỳ một tác phẩm nào. Và cách Zetsuen Tempest sử dụng quỹ thời gian của bản thân ở tập 3 khiến tôi cảm thấy khá bất ngờ, bởi lẽ gần như chúng ta không thấy được một tiến triển hay diễn biến quan trọng nào ở tập 3, chúng ta cũng chả có giới thiệu nhân vật mới hay phát triển nhân vật thêm hay gì cả, và cũng không có chút Shakespeare nào ở tập này, tập 3 gần như chỉ là một tập dành riêng cho fan của thể loại chiến đấu, những người mong muốn những phân cảnh hành động ở tác phẩm này, tất nhiên cũng có 1 số giải thích của Hakaze về bản chất sức mạnh của khởi nguyên chi mộc, nhưng nói cho công bằng thì về mặt cốt truyện gần như tập 3 không khiến nó tiến triển thêm được nhiều.
Và tất nhiên, nếu bạn mong muốn những phân cảnh hành động khi thưởng thức tác phẩm này thì yeah, tập 3 là dành cho bạn, và bạn có thể hài lòng với các phân cảnh chiến đấu ở một mức độ nhất định. Các animation chiến đấu của tập này theo cá nhân tôi thì khá tốt với 1 bộ phim từ 12 năm trước, tuy nó không diễn biến xuyên suốt tập 3 nhưng rõ ràng nó lại là trọng tâm chính của tập này. Và tất nhiên có loại 1 thì cũng có loại 2, đó là những người xem Tempest vì một cốt truyện bí ấn, các diễn biến đượm phong cách của Shakespeare, thì các bạn sẽ có thể cảm thấy tập này nhàm chán, những lý thuyết mà Hakaze đưa ra cùng các diễn biến khác bên lề hoàn toàn có thể dùng cách triển khai khác để truyền đạt thay vì lao vào đánh nhau, tất nhiên tôi không có ý bảo bộ này không cần các phân cảnh hành động, chỉ là nó thiếu đi ý nghĩa để phân cảnh này diễn ra, liệu các phân cảnh này là để chứng minh rằng Mahiro chỉ là một thằng nhóc đường phố? Rằng anh zai cao ráo với cây thương kia rất mạnh? Rằng gia tộc Kusaribe có bối cảnh cực lớn? Hay là một phương tiện để có thể giúp Hakaze có cơ hội để nói chi tiết về các cơ chế ma pháp của khởi nguyên chi mộc? Tôi hơi nghiêng về ý cuối nhưng thú thật là tôi cũng không chắc nữa.
Tuy nói là không chiếm hết tập phim, nhưng các phân cảnh chiến đấu cũng phải diễn ra đâu đó cỡ 16 17 phút của tập phim(tính cả opening) và chỉ còn vài phút ngắn ngủi cho các phần còn lại, và như tôi đã nói bên trên, cảnh chiến đấu ở tập này nếu xem nó là một cách để đổi gió, thì có lẽ nó đã thành công ở một mức độ nào đó, nhưng với những người không thích những cảnh chiến đấu thì nó có thể sẽ hơi nhàm chán, khiến ta có thể xao nhãng và không tập trung được vào những thứ mà khoảng 5 phút cuối tập 3 muốn truyền tải đến người xem.
Mặc dù Zetsuen Tempest không phải là một tác phẩm nặng về chủ đề Mystery nhưng bản thân nó vẫn sở hữu các yếu tố này, nhưng nguyên tập 3 như kiểu bị lệch tone với 2 tập đầu làm tôi thấy có chút gì đó kỳ lạ, bởi lẽ thứ ăn hàng của Zetsuen Tempest là phần cốt truyện của nó chứ không phải hình ảnh hay gì khác, ít nhất theo quan điểm của tôi là vậy. Thiếu đi sự bí ẩn, xem tập 3 khi Mahiro chiến đấu cùng lúc với thời điểm Hakaze mô tả cho Yoshino nghe về các quy tắc ma pháp của khởi nguyên chi mộc, thực sự nó không có quá nhiều đáng để lưu tâm, thứ duy nhất ta cần quan tâm có lẽ là cái cây đó trao đổi cho người dùng phép thuật bằng cách hiến tế một công cụ hiện đại nào đó của thế giới này, từ cái lon hộp bút cho tới những thứ như xe hơi, xe tăng,... nói chung là cơ chế có chút giống với Equivalent Exchange của FMA. Những thông tin được Hakaze liên tục chậm rãi truyền tải với tone giọng đều đều trong khi Mahiro đang di chuyển liên tục để chiến đấu khiến cho đôi khi chúng ta không biết nên tập trung vào điều gì mới phải. Xem tập này tôi tự dưng có suy nghĩ rằng, nếu diễn biến kiểu này thì người xem có thể dự đoán rằng anime sẽ diễn ra trong 2 cour mà không cần check thông tin của anime trên các website không nhỉ?
IV. Tập 4
Có thể bạn đã nhận ra từ trước khi xem tập 4 của bản anime, rằng tác phẩm này có một thứ gì đó đứng đằng sau thao túng, giật dây cho mọi sự kiện, là nguyên nhân và hệ quả của tất cả mọi thứ, đó là số phận, số phận là thứ khiến Aika phải chết, là thứ khiến Mahiro quyết tâm lên đường đi tìm kiếm hung thủ sát hại em gái mình, là thứ khiến Mahiro gặp được Hakaze,… gần như tất cả mọi việc xảy ra cho đến giờ, và cả sau này, đều ít nhiều liên quan tới hai chữ số phận. Hakaze cũng đã từng nói, khởi nguyên chi mộc sẽ chi phối số mệnh để khiến cho công chúa tuyệt viên, tức chính cô, luôn gặp thuận lợi trong bất kỳ công việc nào.
Và đến tập 4, ngoài thứ tôi kể trên ra, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ đến một thứ quan trọng khác mà 3 tập trước đã có, đó là quan hệ giữa hai người bạn tức hai nhân vật chính là Mahiro và Yoshino, mối quan hệ của họ ở 3 tập trước tuy vẫn hơi mờ nhạt và khó hiểu thì tập 4 này đã được làm rõ hơn, cụ thể hơn thì mối quan hệ của hai người này tức là bạn bè, lại không xuất phát từ tình bạn, nó gần giống một mối quan hệ dạng frenemy hơn, khi mà cả hai người họ luôn tìm cách giữ khoảng cách với người kia bởi những lý do của riêng họ. Mối quan hệ này thực sự được khai thác một cách thông minh với bối cảnh có phần u ám, mang hơi nét của Shakespeare, dẫn đến việc những yếu tố bí ẩn cũng len lỏi vào trong đây khiến cho ta tự hỏi lý do thật sự đằng sau quan hệ của cả hai người.
Một điểm cũng tương đối quan trọng khác mà tôi nghĩ nhiều người cũng có thể nhận ra, đó là ở bản chuyển thể của tập 4, thứ tự thời gian của các sự kiện đã không còn giống như bản manga nữa, có vẻ nó đã được cải biên một chút giống như cách studio đã làm với tập 1. Quay lại chủ đề trên, con đường “tình bạn” của hai người dường như đã được số mệnh sắp đặt cho để đưa họ lại với nhau. Vậy câu hỏi đặt ra ở đây là, liệu có nhất thiết đề cập tới số phận ở đây không khi mà mối quan hệ của họ vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, liệu có một lý do nào đó khác chưa được tiết lộ? Vậy thì phải lật lại phần bên trên, rằng tôi đã nhận định là số phận đang chi phối mọi sự kiện, nếu nó có thể chi phối cái chết của Aika, mục tiêu của Mahiro, ý chí của Hakaze, thì không có lý nào nó lại không thể làm điều tương tự với Yoshino, cụ thể là quan hệ của cậu và Mahiro với Aika, cụ thể hơn cả 3 người gặp nhau, Yoshino gặp gỡ và kết bạn với Mahiro cũng là do định mệnh sắp đặt, nếu bạn xem hết bản chuyển thể hoặc đọc bản manga sẽ hiểu ý tôi, việc cậu gặp cũng như nảy sinh tình cảm với Aika cũng có thể lý giải như thế, bởi nếu giả định ở thời điểm trong tương lai cô sẽ phải chết, vì tương lai là thứ bất biến nếu không bị can thiệp, thì cũng cần sự chuẩn bị đầy đủ cho mọi chuyện xảy đến, ở đây tôi đang nói đến việc số phận chi phối cái chết của Aika để tạo ra những hiệu ứng cánh bướm để tác động tới mọi sự kiện diễn ra sau này.
Vậy liệu Yoshino có tình cờ bị cuốn vào? Cậu chỉ tình cờ được số mệnh chọn để đi cùng con đường với Mahiro hay không? Nếu giả sử là một thực thể có trí khôn, thì dĩ nhiên thứ đó sẽ biết được nếu giao tất cả vào tay Mahiro thì mọi chuyện sẽ đổ bể, rằng cậu sẽ phá hỏng bố cục được sắp xếp vào một thời điểm nào đó, đơn giản vì cậu thiếu tính kiên nhẫn, đặt mục đích của bản thân lên trên tất cả, vậy nên một điều tiên quyết cần phải xử lý đó là tìm ra một người có thể kìm hãm, có thể suy luận và không đặt cảm xúc lên đầu hay suy nghĩ cảm tính, một người giỏi che giấu cảm xúc và luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp, một người không bị thù hận che mờ mắt và không có bản tích ích kỷ,... Tuy bản anime lẫn bản manga không làm rõ xem còn có ai là người thích hợp với vai trò đồng hành với Mahiro hơn nữa hay không như phân cảnh thầy giáo phân công một người đến thăm bệnh cho Mahiro, nhưng theo cá nhân tôi thì Yoshino thật sự rất hợp để có thể sát cánh cùng với Mahiro trên con đường mà cậu chọn. Và điểm đáng chú ý ở phân cảnh này là Yoshino đã không chỉ là một người thăm bệnh bình thường, cậu dùng khả năng suy luận và phán đoán của bản thân để giúp Mahiro tìm ra người đứng đằng sau phải chịu trách nhiệm cho vụ việc theo Mahiro gọi là ám sát bất thành. Chính từ đây một mối liên kết giữa hai người đã được hình thành, và như cả hai đã nói, đó không phải tình bạn. Vụ tai nạn được Mahiro dùng từ “ngu ngốc” để gọi, và cũng dùng từ đó để miêu tả cho những tiến triển trong mối quan hệ của cả hai, cũng nhờ vụ tai nạn và quá trình tìm hiểu và điều tra của Yoshino, Mahiro đã nhận ra cậu là người giảo hoạt, luận điểm của cậu càng được chứng minh rõ ràng hơn khi Yoshino là người thay cậu và thầy giáo nói cho cả lớp nguyên do đằng sau tai nạn của Mahiro, và tất nhiên Yoshino không nói sự thực, cậu cố ý biến Mahiro thành một người tốt, một người thánh thiện, trái ngược hoàn toàn với bản chất của cậu khi đó, khiến cho quãng thời gian sau này của Mahiro ở trường học có thể dùng từ “kỳ quặc” để miêu tả thái độ của các bạn và cũng như thầy cô dành cho cậu, nhưng trái với suy nghĩ của nhiều người rằng Mahiro sẽ động tay chân và tìm cách tránh xa Yoshino, thì cậu ta lại thấy con người ấy thật thú vị, có lẽ việc làm bạn bè cũng không sao. Và cũng chính nhờ vụ tai nạn ấy, hay cụ thể hơn là quá trình điều tra suy luận của Yoshino đã khiến sau này cậu sẵn sàng giao lại những việc cần dùng trí óc cho Yoshino, mặc dù bản thân cậu không thực sự tin tưởng con người này.
Có thể nói định mệnh như là một chủ đề chính được khai thác xuyên suốt tác phẩm, ngụ ý rằng định mệnh của tất cả mọi người đã được móc nối vào nhau ngay từ cuộc gặp gỡ đầu tiên, chúng ta cũng được chứng kiến nhiều mối quan hệ khác như vậy không riêng gì mối quan hệ của Yoshino và Mahiro. Nhưng mối quan hệ của họ có rất nhiều điểm đặc biệt đáng để lưu tâm, đáng chú ý nhất là sự không tin tưởng lẫn nhau, vì theo lý thuyết thông thường thì bạn bè sẽ luôn dành cho nhau một mức độ tin tưởng nhất định, nhưng mối quan hệ của họ lại không áp dụng như vậy, liên tục là sự thiếu tin tưởng và hoài nghi lẫn nhau, dẫn đến một loạt tình huống khó xử sẽ xuất hiện trong tương lai. Mặc dù nghe có vẻ nặng nề và áp lực, nhưng bằng cách nào đó mối quan hệ này lại rất hợp với thiết lập của tác phẩm, cũng như nó được khai thác ở mức độ vừa phải, không thật sự tỏ rõ thái độ tiêu cực của cả hai dành cho người còn lại. Nếu xem không kỹ tác phẩm, nhiều người sẽ có thể còn nghĩ hai người bọn họ hợp tính nhau dù cho cả hai luôn phủ nhận điều này, liệu như vậy có gọi là Tsundere không nhỉ?