Back to blog

Phân Tích Bloom Into You

Bài Phân Tích Full Của Tác Phẩm

Published on 12/24/2023 | Last updated on 12/24/2023

Phần 1 – Ý nghĩa của tình yêu và hành trình đi tìm lại bản ngã!

Note: Đây là 1 post kiểu dạng như walkthrough kiêm chia sẻ góc nhìn cá nhân theo các phân cảnh, chỉ nên đọc khi bạn đã xem xong phim. Hầu hết những gì tôi chia sẻ là những điều có trong phim chứ không phải manga hay light novel gì cả. Tất nhiên sẽ có phần phân tích vở diễn vì anime không chuyển thể tới đó nên tôi đã phải tìm đọc manga cho phần đó. Tôi dự định viết theo mốc thời gian để mạch lạc câu chuyện nhưng sau khi nghĩ lại thì có lẽ tôi sẽ viết theo mạch phim.

I. Cảnh gặp mặt.

“Yuu là một cô gái rất yêu thích shoujo manga và nhạc tình cảm, cô luôn mong mỏi được cảm nhận lấy cảm giác được tỏ tình”

Ở ngay khúc mở đầu của tập 1 có thể thấy trong mắt của Yuu, những bản tình ca, những câu chuyện tình nó là một thứ gì đó, rất đẹp đẽ, rất rực rỡ, hơn thế nữa nó là một điều mà cô gái chuẩn bị bước vào cao trung này mong ước nó xảy đến với mình, để mình có thể cảm nhận nó như cách mà những con người hay những nhân vật trong các “tác phẩm” cô đã xem, cô gái ấy muốn được biết đến tình yêu, được yêu, được đắm chìm trong thứ cảm xúc tuyệt vời ấy. Image Nằm một mình trên giường, trên tai vẫn đang còn đeo tai nghe, những quyển sách, quyển truyện vẫn còn bừa bộn ở trên giường, Yuu nhắm mắt lại, như thể bầu trời đầy sao sáng đang hiện hữu ở ngay đây. Khung cảnh của đêm hè hiện ra trước mắt Yuu, cô giơ đôi tay nhỏ nhắn trắng đó lên, cố gắng vươn tay chạm vào những thứ lấp lánh đó, những thứ ngoài tầm với đó... với một cảm xúc khó tả…

Với cô gái bé nhỏ ấy, tình yêu như là một thứ tuyệt vời nhất cô mong muốn được chạm tới nó. Nhưng trái với mong ước, cô gái ấy lại không thể chạm tới nó, cô không biết thực sự “yêu” nghĩa là gì, thích một ai đó là như thế nào, được cảm thấy hạnh phúc khi ở cạnh bên ai đó là cảm giác ra sao… Cô gái bé nhỏ ấy dù luôn đắm chìm mình trong thế giới của tình yêu qua các tác phẩm, lại cảm thấy thứ cảm xúc đó thật xa vời với mình. Một phần nào đó trong cô tin rằng mình sẽ không thể có được nó.

Bất lực nhìn lịch sử trò chuyện giữa mình và chàng trai nào đó, đôi mắt màu nâu lúc này lộ ra nỗi buồn, sự thất vọng…Yuu đã được nhận được một lời tỏ tình, chứng minh rằng cô gái ấy đủ tốt và có sức hấp dẫn với những bạn khác giới, tuy nhiên không phải là một điều gì đó lớn lao, một vẻ ngoài hoàn hảo hay như là một thành tích khủng, gia thế lớn,… Yuu là một cô gái rất đỗi bình thường, thậm chí có thể nói là không thể bình thường hơn được nữa.Yuu còn là một cô gái mơ mộng, cô gái ấy luôn tin vào thứ cảm xúc mà tình yêu mang lại, để rồi trong tiềm thức của bản thân, thứ cảm xúc ấy đã đạt tới một mức độ nào đó mà có thể dùng cái cách nói là “thần thánh hóa”, chính vì vậy khi nhận được lời tỏ tình của một bạn khác giới, cô gái ấy mới bất giác nhận ra, rằng tình yêu cô đang được thấy khác hoàn toàn những gì từ trước tới nay cô gái ấy đã biết. Hi vọng nhiều thì thất vọng nhiều, nhưng Yuu vẫn không từ bỏ, cô vẫn tin vào tương lai rằng một ngày nào đó cô sẽ tìm được tình yêu cho bản thân mình. Trái ngược với cảm xúc được bộc lộ ra bên ngoài là một cô gái mang vẻ hời hợt thì Yuu lại là một người rất chân thành.

Tình cờ được thầy giáo chủ nhiệm gợi ý tham gia vào hội học sinh, với lời mời gọi rằng "Hội học sinh cũng vui và nhiều hoạt động lắm, không kém gì các CLB đâu". Trên đường đi tới văn phòng hội học sinh, Yuu đã tình cờ bắt gặp cảnh một chị gái khóa trên là Touko Nanami đang được một nam sinh tỏ tình. Bất ngờ, lo lắng, hồi hộp và xen lẫn chút cảm xúc phức tạp, Yuu đã theo bản năng há miệng của cô ra rồi sau đó nhanh chóng ngậm lại cùng với hành động nuốt nước bọt đó,để kìm nén sự lo lắng của mình sau đó ngồi xuống và lắng nghe diễn biến tiếp theo, "một câu chuyện tình ngoài đời thật đang diễn ra ngay trước mắt mình" Yuu đã nghĩ như thế, sau khi bình tĩnh lại cô đã khẽ ngó ra khỏi bức tường để tiếp tục theo dõi diễn biến của câu chuyện. Khi nghe lời từ chối của cô gái, một giọng nữ thanh cao mang theo sự dễ chịu tới tai cô gái nhỏ mơ mộng, Yuu đã bị giọng nói ấy thu hút và sau đó cô cẩn thận khẽ đưa đầu của mình ra để cố gắng nhìn rõ bộ dạng của cô gái kia. Đập vào mắt của Yuu lúc này, là một cô gái đẹp, rất đẹp, thậm chí có thể nói là không còn từ ngữ nào Yuu có thể dùng để miêu tả cô gái ấy, với mái tóc đen dài mượt mà, cùng khuôn mặt xinh đẹp pha chút thanh tú, với giọng nói nhẹ nhàng như đang rót mật vào tai ấy…khung cảnh đó như được khắc sâu vào tim cô gái bé nhỏ ấy, nhìn vào khuôn mặt của cô gái ấy, đôi mắt màu nâu của Yuu tỏa sáng, cô không biết rõ lý do cho việc này. Vì đây không phải chuyện tình yêu mà cô ấy vẫn thường hay đọc và mơ mộng về nó, đây là một thứ gì đó khác, cảm xúc này cô không thể diễn tả được nó. Đó là một lời từ chối, tức là một cái kết gần như có thể nói là tồi tệ nhất cho một cuộc tình ngay khi nó còn chưa chớm nở.

Dù từ chối nhưng Touko vẫn dành sự tôn trọng cho người đã tỏ tình với cô khi anh nghĩ rằng bản thân không xứng đáng với một người xinh đẹp và tài giỏi như cô khi cho rằng hai người quá khác biệt. Cô vẫn dành sự tôn trọng cho đối phương, rằng không nên tự hạ thấp bản thân mình, đó không phải là một lời an ủi hay động viên gì cả, cô chỉ muốn nhấn mạnh rằng bản thân mình hay bất cứ ai không có quyền hay có thể ủng hộ cho việc ai đó đang tự hạ thấp bản thân mình xuống vì bất cứ lý do nào, hiển nhiên trên đời này ai sinh ra cũng để dành cho một ai đó, mỗi người sẽ tìm được mảnh ghép phù hợp với mình, không sớm thì muộn, cái ta cần làm là không ngừng làm mới bản thân và ngày mai một bản hoàn thiện hơn của bản thân mình sẽ xuất hiện. Image

Một cơn gió thổi qua những tán lá, làm phấp phới mái tóc đen của Touko, trong cảm nhận của Yuu lúc này chắc chỉ còn là "Cô gái ấy thật xinh đẹp", má của cô bất giác đỏ lên, đồng tử của mắt cô cũng hơi khẽ dao động, Liệu đây có phải là do cô đang chứng kiến một lời tỏ tình không? Có lẽ là không,đây sẽ là một cảm xúc khác mà Yuu của lúc này vẫn chưa thể lý giải được.

Sau khi anh chàng đen đủi rời đi, Touko quay mặt về phía chỗ của Yuu đang nấp và hỏi ai đang ở đó. Khi được tỏ tình, Touko đã không ngần ngại nói "Dù ai tỏ tình thì mình cũng sẽ không đồng ý đâu" chứng tỏ ngay từ đầu cô đã không thật sự quan tâm tới nó, thay vào đó cô ngắm các cảnh vật xung quanh mình và nghĩ tới một điều gì đó khác, chính vì vậy nên dù Yuu đã rất cố gắng để không bị phát hiện thì cô vẫn bị Touko nhận ra. Yuu tất nhiên không phải là người xấu muốn tung tin đồn hay có động cơ mờ ám nào, cô là một cô gái rất tốt bụng nên ngay khi được cô gái ấy nhắc tới mình, Yuu đã giật mình và vô thức hét lên rồi ngay lập tức bước ra và điều đầu tiên Yuu làm là xin lỗi Touko, rằng mình không có cố ý nghe trộm hay gì cả, đi đôi với lời xin lỗi cô cúi đầu xuống để bày tỏ thành ý của mình và trình bày lý do tại sao bản thân không bước ra.... Lúc này trong mắt Yuu, cô là người phạm lỗi, là người làm phiền người khác, nhưng trong mắt Touko, cô lại hiện lên là một cô bé dễ thương với cái biểu cảm hoảng sợ lo lắng đó, cô đã bất giác nở nụ cười và vui vẻ nói với Yuu rằng, "chuyện vừa nãy em hãy giữ bí mật nhé!"

Sau đó cô gái ấy đã hỏi lý do tại sao một học sinh năm nhất như Yuu lại ở đây, có thể thấy nơi đây không nằm trong khuôn viên học tập của trường, nên nếu không có việc thì thường là các học sinh sẽ không lui tới đây, đó cũng là cách mà Touko đã tin rằng cô bé trước mặt cô đã đến đây vì một lý do nào đó khác thay vì một lý do nào đó liên quan tới chuyện tỏ tình lúc nãy (như là bạn gái, người yêu của thanh niên kia chẳng hạn) .Sau khi biết được Yuu đang đi tìm văn phòng hội học sinh, Touko vui vẻ chỉ đường và dẫn cô tới. Ban đầu Yuu đã loading brain,exe vài giây, có lẽ cô không nghĩ rằng cô gái trước mắt bản thân biết đường tới đó, rằng cô ấy chỉ là người được hẹn ra đây? Hay là bất ngờ vì cô ấy đã tin rằng mình không có lấy lý do đó để bạo biện cho lý do nào khác, hay đơn giản hơn là bất ngờ về việc nó ngược với hướng mà cô định đi? Tôi cũng chả rõ nữa, hoặc có thể là cả 3 hoặc nhiều hơn?

Trong khi đi, Yuu liên tục nhìn vào cô gái trước mắt đang dẫn đường cho mình, cũng như kể chuyện về lý do tại sao văn phòng hội học sinh lại nằm ở đây, vì hai người như đang đi trong một rừng cây chứ không còn là khuôn viên trường, có thể là nó khác xa với hồi sơ trung cô đã từng học hay là trong những quyển truyện kia? Yuu không biết rõ lý do vì sao nhưng cô đã vô thức nhìn vào cô gái trước mặt mình không rời mắt, có lẽ không đơn giản chỉ là để tìm hiểu xem cô gái ấy là năm mấy, có lẽ là nhiều hơn thế, với khuôn mặt gần như không thay đổi biểu cảm đó thì thật khó để đoán ra trong đầu Yuu lúc này đang nghĩ về điều gì.

Một làn gió xuân vô thường lại thổi qua, vì đang trong rừng cây, những chiếc lá xung quanh hai người cũng lựa theo chiều gió mà xào xạc tung bay, mái tóc mềm mại màu đỏ cam của Yu cũng đung đưa trong gió. Cô gái trước mặt đã giới thiệu tên của mình là Nanami Touko, là thành viên của hội học sinh! Mái tóc dài của cô cũng tung bay theo gió, với khuôn mặt xinh đẹp cùng luôn nở nụ cười như đóa hoa xuân đang khẽ nở, đôi mặt cô đang nhìn vào Yuu ở trước mặt mình.

Những chiếc lá vẫn đang bay theo chiều gió, Yuu lại bất giác nghĩ rằng "chị ấy thật là xinh đẹp"

II. Cảnh tỏ tình ở tập 1.

Minh họa cho vở kích 'I Only Know You'

Qua các phân cảnh tiếp theo ta được thấy hình ảnh Touko được khắc họa trong mắt của cô bé Yuu khi kể chuyện với các bạn của mình là một chị gái khỏa trên giới giang, xinh đẹp lại còn tốt bụng khi thời gian 2 người biết nhau thậm chí có thể tính bằng phút.

Có thể nói rằng Yuu không chỉ là một người tốt bụng, lại còn rất chân thành, cô gái ấy đã luôn dõi theo từng hành động cử chỉ và lời nói của Touko để rồi đi tới kết luận đó. Không chỉ từ miệng của Yuu, từ miệng của bạn cô ta cũng có thể thấy cô gái tên Touko này được khắc họa như một người tuyệt vời. Sau đó hai người bạn của cô lại bắt đầu nói vu vơ về clb rồi lại lái sang câu chuyện về tình cảm, khi được hỏi về gu chọn người yêu thì Yuu đã nói pha chút cô đơn và buồn bã rằng "Mình cũng không chắc nữa", có vẻ quen với câu trả lời cũng như thái độ đó, hai người bạn của cô cũng không để ý gì nhiều mà tiếp tục nói chuyện phiếm với nhau, và sau đó là khoảng thời gian Yuu lại hồi tưởng về quá khứ, về người đã tỏ tình với cô ở hồi sơ trung. Cô muốn kể cho những người bạn của mình chuyện đó, nhưng những từ ngữ như đang bị chặn lại ở cổ họng, Yuu lại cảm thấy mình như đang ở dưới nước, hai người bạn của cô dù đang ở ngay cạnh cô nhưng Yuu lại cảm giác họ thật xa vời, cô có với tay thì cũng không thể chạm tới bất kỳ ai cả... Vì cô biết rằng hai người họ không giống cô, và bạn bè không có nghĩa là mọi thứ đều nên được chia sẻ...

Qua những phân cảnh tiếp theo, ta biết được rằng Touko đã từng được rất nhiều người tỏ tình, trong đó bao gồm cả nữ giới. Một điều chứng minh cho sự hấp dẫn mà cô gái nữ sinh năm hai cao trung đó tỏa ra, nó có lẽ không đơn giản là ngoại hình hay là tài năng, nó có lẽ là một thứ gì đó hấp dẫn hơn thế, và từ đó ta cũng biết được rằng cô ấy đã từ chối tất cả, như câu nói của cô ấy ở đầu phim "Dù ai có tỏ tình thì mình cũng sẽ từ chối thôi", và sau đó khi được hỏi thì Touko đã nói rằng "dù nghe được những lời tỏ tình từ ai đi chăng nữa, thì cô cũng không thấy trái tim mình rung động". Khi nghe được những lời đó, bàn tay của Yuu bỗng co giật nhanh một phát, ngay sau đó cô nắm lấy váy của mình. Ngay lúc đó một phần nào đó trong Yuu đã thôi thúc cô rằng, người đứng trước mặt cô rất giống với chính bản thân cô, điều cô đã để lại ở sơ trung chính là cảm xúc này, rằng Yuu không thấy sự dao động cảm xúc, không thấy một đôi cánh sau lưng tựa như thiên thần đưa cô bay lên trời cao, rằng cô không cảm thấy điều gì khi được người khác tỏ tình với cô. Cảm xúc lúc đó thôi thúc Yuu rằng cô muốn tìm hiểu thêm về cái cảm xúc đó của chị Touko...

Tiếp theo là phân cảnh ở nhà của Yuu, qua màn hình điện thoại ta thấy được cậu con trai đã tỏ tình với Yuu vẫn còn quan tâm tới cô ấy dù cả 2 đã tốt nghiệp, không chắc rằng thứ chàng trai ấy quan tâm là bản thân Yuu hay là câu trả lời của cô cho lời tỏ tình của chàng trai ấy nhưng ít nhất cả hai vẫn còn giữ liên lạc với nhau... Theo 1 cách hiểu nào đó thì cậu nhóc vẫn mong Yuu hồi đáp lại tình cảm của bản thân mình. Và Yuu đã nói rằng ngày mai sau giờ học, thì cô sẽ có câu trả lời...

Sau khi tan học ở trường, Yuu vội rảo bước nhanh tới hội học sinh, và ngay sau đó Touko cũng tới ngay sau đó. Yuu đã muốn hỏi về anh học sinh đã tỏ tình Touko đã như nào rồi nhưng thay vì hỏi anh trai ấy thì cô lại bất giác đổi câu hỏi thành cậu bạn học sinh đã hỏi về việc gia nhập hội học sinh hôm trước... Tuy không trực tiếp nói ra nhưng qua cảm xúc và hành động của Yuu, thì Touko cũng đoán được là cô gái này đang có tâm sự gì đó, như vai một người senpai hoàn hảo trong mắt kouhai của mình, cô đã rót trà và ngồi cạnh bên Yuu rồi nhẹ nhàng hỏi cô đang có tâm sự gì.

Sau khi kể hết mọi chuyện cho Touko, trời bên ngoài đã chuyển hoàng hôn báo hiệu thời gian đã không còn sớm nữa, cũng như biểu thị cho việc Yuu đã kể hết mọi chuyện cho Touko trong khoảng thời gian đó. Touko cũng phải thốt lên rằng cậu trai ấy đã rất kiên nhẫn khi đã chờ hơn 1 tháng qua, dù có rất nhiều lời tỏ tình phải mất thời gian rất lâu để hồi đáp trong những bộ anime, nhưng thường hai người sẽ chọn cách im lặng để dành sự tôn trọng cho quyết định của đối phương thay vì cố gắng can thiệp vào để khiến quyết định của người kia là đồng ý chấp nhận mình, nhưng trong trường hợp của Yuu thì khác, nó có lẽ không đơn giản như ta nghĩ, có lẽ cậu bạn này thích Yuu nhiều hơn là cô nghĩ, hoặc cũng có thể là do một lý do nào đó khác.

Nhưng Yuu kể chuyện này ra không phải để xin ý kiến của Touko rằng nên đồng ý hay từ chối, vì ngay từ dầu cô đã có câu trả lời cho mình rồi, với gương mặt đượm buồn, Yuu cúi mặt xuống và bắt đầu hoài niệm kể lại những ấn tượng của cô với cậu ấy, hai người đã từng là những người bạn thân, Yuu được tái hiện lúc này là một cô gái vui vẻ pha lẫn chút tinh nghịch, ta có thể thấy rõ điều này qua cách nói chuyện và biểu cảm của cô gái chuẩn bị tốt nghiệp sơ trung ấy. Cô đã quá tin vào tình yêu đến mức vô thức thần thánh hóa nó lên, Yuu đã tin rằng khi tình yêu đến thì sau lưng cô sẽ mọc lên một đôi cánh và khiến thân xác cũng như tâm hồn của cô lơ lửng trên không trung, hai chân của cô sẽ không còn chạm tới mặt đất nữa! Nhưng khi nó đến... Yuu với vẻ đượm buồn nhìn xuống dưới chân mình, hai chân của cô vẫn đang đứng yên ở dưới đất, không có bất kỳ đôi cánh nào xuất hiện cả, trái tim của cô bé ấy vẫn không cảm nhận được bất cứ điều gì hết, không một điều gì cả... Nhưng thay vì nói ra lời từ chối khi thấy những thứ mình đã mơ mộng bị đỏ vỡ, thì Yuu chọn cách xin thêm thời gian để cô hồi đáp với niềm tin rằng "có lẽ rằng đôi cánh của mình chỉ đơn giản là mọc chậm hơn những người khác thôi".

Đơn giản là vì tình yêu không phải một điểm đến, nó là một hành trình. Có thể khi nghĩ về những kỷ niệm của Yuu và cậu ấy, thì cô sẽ có một suy nghĩ, cách nhìn khác? Hay là một điều gì đó tương tự thế? Cô quyết định sẽ không đưa ra kết luận ngay mà chọn cách chờ đợi để lắng nghe thời gian trả lời, rằng đơn giản chỉ là "đôi cánh" đó của cô chỉ mọc muộn hơn những người khác mà thôi...Nhưng ngày qua ngày trôi đi, Yuu cũng nhận thức được rằng, ngày đó sẽ không thể đến với cô và cậu trai đó.... Dù cô rất muốn nói câu đồng ý vì mối quan hệ của cả hai người rất tốt và cô cũng có thiện cảm với cậu trai ấy... Nhưng cảm xúc đó... Yuu lại không thể hiểu được nó! Cô không dám thảo luận với bạn bè về việc đó, có lẽ là không có ai... Cho đến khi nghe được những lời nói của Touko -senpai, thì Yuu đã quyết định rằng cô sẽ mở lòng và chia sẻ mọi chuyện để xin lời khuyên từ cô, người mà Yuu đã tin rằng "Chị ấy rất giống mình". Khi cô nói ra điều đó, Touko đã đặt tay lên đầu của Yuu và chậm rãi nói rằng "Nếu em đã không thích nó, thì ép buộc bản thân sẽ chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn"

Sau đó điện thoại rung lên, đã đến thời điểm Yuu phải đưa câu trả lời cho cậu bạn ấy, vẻ mặt cũng như hành động của Yuu trở nên lo lắng đến độ ai cũng có thể nhận ra, cô đã cầm chiếc điện thoại và đứng im khi nhìn vào nó một khoảng thời gian, ngay sau đó là những cảm xúc hỗn độn vì cô vẫn chưa biết phải trả lời như nào cho hợp lý cả, góc camera lia tới cốc cafe rằng Yuu đã di chuyển thay vì đứng im ở đó dựa vào góc đổ bóng của chiếc cốc.Ngay lúc này Touko đã tiến đến và nắm lấy tay Yuu và động viên cô rằng "Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”. “Em chỉ cần cho cậu ấy biết cảm xúc của em giống như khi mà cậu ấy cho em biết được cảm xúc của cậu ấy".

"Em hãy là chính mình"

Yuu đứng im nhìn Touko một lúc rồi khẽ gật đầu. Sau đó những lời thoại như đầu phim lại được lặp lại, pha lẫn nhiều cảm xúc phức tạp cô gái ấy đã nói lời xin lỗi. Trải với suy nghĩ của Yuu, ở đầu dây bên kia lại là lời cảm ơn, một câu nói mà Yuu không nghĩ bản thân sẽ được nghe nó. Ngạc nhiên pha chút ít bất ngờ, cô đã đứng hình vài giây trước khi đáp lại câu nói đó bằng một lời cảm ơn khác trong khi vẫn đang nắm tay của Touko. Sau khi cúp máy, Yuu nhanh chóng quay sang cảm ơn chị Touko, rồi sau đó cô nhanh chóng nhận ra bản thân vẫn đang nắm lấy tay của Touko, để rồi cô nhận ra không phải chỉ có bản thân mình đang run rẩy và ướt mồ hôi, Touko đã hỏi lại những câu mà lúc trước Yuu đã hỏi cô, để rồi kéo Yuu lại gân hơn với mình, Yuu giật mình hỏi lại "Không phải chị cũng giống với em sao?" Nhưng trái với suy nghĩ của Yuu, câu trả lời của Touko lại hoàn toàn trái ngược, Touko đã phủ nhận nó! Trước khi thú nhận rằng..."Có lẽ chị đã phải lòng em mất rồi" và nhanh chóng tự mình gạt đi để nói lời xin lỗi với Yuu ngay sau đó... Vì cả hai là con gái nên có lẽ Yuu đã không nghĩ nhiều về điều đó... Vì thật sự cô bé ấy cũng không thật sự hiểu chuyện gì đang diễn ra, từ đôi tay ướt mồ hôi rồi câu trả lời của Touko cho các câu hỏi của cô, rồi còn nhiều điều khác. Hàng tá câu hỏi cứ xoay quanh bản thân cô mà không có một câu trả lời thỏa đáng...

Phần 2 - Nghệ Thuật Của Ngòi Bút

I. Giới thiệu câu chuyện.

Bloom Into You (Yagate Kimi ni Naru) là một bộ Anime GirlLove (Yuri) được chuyển thể dựa trên manga cùng tên của tác giả Nakatani Nio. Câu chuyện xoay quanh hai cô gái cao trung là Koito Yuu và Touko Nanami, hai người phát triển tình cảm cho nhau rồi dần dần mối quan hệ ấy nở rộ thành tình yêu.

Yuu là một học sinh năm nhất chưa từng trải qua bất kỳ mối quan hệ tình yêu lãng mạn nào. Cô luôn khao khát một tia lửa của cảm xúc, báo hiệu cho sự bắt đầu của một mối quan hệ. Touko là chủ tịch hội học sinh, là một đàn chị tài năng, được mọi người ngưỡng mộ không chỉ vì vẻ đẹp mà còn bởi trí tuệ và khả năng lãnh đạo, dẫn dắt của mình. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong Touko, cô luôn âm thầm đấu tranh với áp lực được tạo ra từ sự kỳ vọng của người khác đặt lên vai cô cùng với nỗi đau vẫn còn vương vấn từ sự ra đi bất ngờ của người chị gái cô hết mực yêu thương.

Khi Touko bất ngờ thổ lộ tình cảm của cô với Yuu, thì Yuu đã không thể đáp lại được tình cảm của Touko, vì Yuu chưa trải qua khoảnh khắc "rung động" mà cô vẫn hằng mong đợi. Dù có phần thất vọng, nhưng Touko vẫn quyết tâm, cô yêu cầu Yuu trở thành một thành viên của hội học sinh và cho phép Touko được "theo đuổi" Yuu. Trong khi "giả vờ hẹn hò" thì hai cô gái đã giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau, và cùng nhau chữa lành vết thương trong tinh thần.

Mối tình ngọt ngào nhưng cũng không kém phần phức tạp này đã nảy nở khi Yuu và Touko trải qua những cảm xúc có phần choáng ngợp của thứ tình yêu đầu đời. Yuu thì vẫn luôn tự đặt câu hỏi về ý nghĩa thực sự của tình yêu trong khi đang cố gắng tìm hiểu những cảm xúc đang phát triển mà cô dành cho Touko. Trong khi đó, Touko lại phải đối mặt với lựa chọn là duy trì hình ảnh một con người hoàn hảo và một cô gái chân thật, yếu đuối trước mặt Yuu. Cùng với tình cảm, sự quan tâm lẫn nhau, họ dần học được ý nghĩa của việc yêu thương ai đó một cách chân thành. Câu chuyện của họ như một bức tranh tinh tế đang đưa nét vẽ khám phá hình ảnh của tình yêu dưới mọi hình thức - từ tình cảm dành cho bản thân, gia đình, tình bạn, rồi cuối cùng là tình yêu lãng mạn. Đây là câu chuyện về hai cô gái trẻ bước ra khỏi những quan niệm lý tưởng về tình yêu xưa cũ, và dũng cảm nắm lấy một thực tại không hoàn hảo cho cả hai.

II. Hình ảnh người chị gái đã khuất.

Image

Nanami Touko, một cô gái được mọi người ấn tượng là một cô gái hoàn hảo từ ngoại hình cho đến thành tích học tập, từ nhân cách đến mọi điều khác, ấn tượng đầu tiên của bất cứ ai với cô là một sự hoàn hảo. Nhưng bên trong, Touko lại không mạnh mẽ và kiên cường như mọi người thấy... Qua lời kể của Touko ta biết rằng khi xưa cô ấy không giống như hiện tại, cô chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ, vì nếu cô thể hiện mặt yếu đuối của mình, cô sẽ phụ lòng tin của mọi người và tất cả sẽ sụp đổ, tất nhiên đó chỉ là một góc của những vấn đề mà Touko đang gặp... Khi còn nhỏ, Touko là một cô gái bình thường, hoặc có thể nói là mờ nhạt... Cô không thật sự có cho mình một người bạn một tuổi thơ tràn ngập sắc màu như những bạn đồng trang lứa khác, tuổi thơ của cô không đến mức tăm tối nhưng cũng không thể gọi là vui vẻ được. Học lực của cô ấy rất bình thường, và không có nhiều bạn bè, như một cách nói giảm nói tránh cho sự cô đơn mà cô ấy đã phải trải qua khi còn nhỏ, cô ấy luôn tự ti về bản thân mình, có thể không đơn giản chỉ là học lực, tài năng mà có khi là nhiều hơn thế, và Touko đã chọn việc núp vào bóng người khác, nơi mà cô có cảm giác an toàn, thân thuộc... Và người luôn ở cùng với cô lúc đó là chị gái của cô, nhưng rồi điều đó không kéo dài được mãi mãi, chị gái cô đã ra đi và để lại cô em gái ngây thơ... Cô bé ấy đã mất đi điểm tựa của mình, hay thậm chí có thể nói rằng cô bé ấy đã mất gần như tất cả.... Mà không có gì có thể thay thế được... Thay vì suy sụp và lấy đó làm lý do để bản thân có thể tuột dốc, sống buông thả, cô gái ấy đã mạnh mẽ đứng lên, cô chăm chỉ học tập hết mức có thể, hoạt động sinh hoạt cũng như tham gia các sự kiện của trường nhiều hơn, trăn trở để làm sao mọi người có thể thấy thích và gần gũi với bản thân mình hơn. Cô đã nói rằng "Ngày qua ngày, chị trở thành phiên bản hoàn hảo hơn của chính mình". Nhưng...đó không còn là Touko Nanami nữa... Cô đã biến mình thành một người sống dưới hình bóng của người chị quá cố của mình!

Trái ngược với Touko khi đó, chị gái của cô được khắc họa trong mắt đứa em ngây thơ là một người chị tuyệt vời, từ lúc ở nhà cho tới lúc ở ngoài, không chỉ ở nhà trường mà khắp nơi luôn có tiếng thơm về người chị gái của cô, Trong đám tang của người chị gái, Touko đã nghe tiếng khóc thương và thở dài của mọi người, cô mới nhận ra không chỉ bản thân mình mất đi chỗ dựa quan trọng, mà rất nhiều người khác cũng cảm thấy vậy, chị gái cô ấy đã là một người hoàn hảo trong mắt của đứa em mình cho tới tận lúc ra đi khi còn nhiều điều dang dở chưa thể hoàn thành... Sau đó Touko đã quyết định bản thân sẽ "trở thành" người chị gái trong trái tim của của cô. Cô gái ấy đã trốn tránh sự thật, tự lừa dối bản thân mình rằng mọi điều cô đang làm là đúng, không có gì sai cả, tổ chức hội học sinh để diễn vở kịch 7 năm trước còn đang dang dở chưa thể thực hiện của chị gái của cô là một ví dụ dễ thấy nhất!

Khi được Yuu thuyết phục và nói những lời đó, Touko đã thẳng thắn phản bác không chút do dự, rằng cô không hề muốn nghe những điều đó, cô không muốn là chính bản thân mình, dù cho có phải chết. Vì trong trái tim của cô cho đến hiện tại, chị gái cô là một người hoàn hảo, giống như con người Touko đang cố gắng trở thành. Cô gái ấy không chỉ muốn bản thân mình trở nên giống chị gái quá cố của mình, mà nó còn hơn rất nhiều những gì ta nghĩ, tình yêu là một minh chứng rõ ràng cho điều đó.

III. Sự thật đằng sau lời từ chối của Touko.

Ở tập 1 ta có thể thấy lời từ chối của Touko không chỉ là với một mình cậu trai tỏ tình cô: "Dù là ai tỏ tình mình cũng sẽ không đồng ý đâu". Khác với những gì Yuu hay chúng ta nghĩ, về sự dao động tình cảm, về những mối quan hệ phức tạp hay nhiều điều khác... Thực ra cô gái đó, đã không nhận thức được rằng mình là Nanami Touko nữa, cô đã gần như thực sự trở thành chị gái của chính bản thân mình. Cô không thể yêu những người yêu em gái của mình được! Cô nhận thức được rằng đây không còn là bản thân mình nữa, cô đang là chị gái của chính mình. Cô trốn tránh tất cả sự thật để phủ lên mình lớp vỏ bọc của sự hoàn hảo, nhưng những người tỏ tình với cô là những người thích hoặc yêu nhân cách "Mio Touko" chứ không phải "Nanami Touko"! Cô không muốn hẹn hò hay có bất cứ cảm xúc yêu đương qua lại nào với một người thích "chị gái của chính mình" cả.

Image

Liệu đây có thể gọi là cosplay hay thứ gì đó tương tự như thế? Không, nó không đơn giản như thế. Sự kỳ vọng của mọi người dành cho chị gái của cô, hình ảnh hoàn hảo của người chị gái trong ký ức của cô, những điều dang dở mà chị gái của cô đã từng rất hạnh phúc khi sắp có thể thực hiện nó,... rồi còn rất nhiều điều khác thôi thúc Touko muốn tiếp nối chị gái của mình để làm một người như người chị cô đã từng biết. Một phần nào đó trong Touko đã thực sự trở thành "Mio Nanami" trong tâm trí của cô và rất nhiều người xung quanh cô đã biết!

IV. Gia đình của Touko.

Gia đình của Touko,cụ thể là bố và mẹ của cô, không được nhắc tới nhiều trong anime, ở trong tập 10 đã có phân cảnh Touko ngồi ăn với gia đình của mình, mở đầu với cảnh người mẹ của cô quan tâm tới chuyện ăn uống của con gái mình ở trại học tập, Touko đáp lại nó bằng giọng vui vẻ pha lẫn chút háo hức thường thấy, ta thấy cảnh hai mẹ con vui vẻ trò chuyện với nhau. Trái ngược với đó là hình ảnh người bố của Touko, pha lẫn chút buồn phiền và một chút tự trách móc bản thân mình (sẽ giải thích ở phần dưới) khi nói rằng con không cần tự ép buộc bản thân mình đâu, nhìn ở phía góc hẹp thì có thể bố của Touko đang muốn cô không phải làm vở kịch đó nữa, không muốn tiếp tục bước tiếp những bước đi còn đang dở dang của người chị quá cố nữa. Còn ở góc rộng hơn, bố của Touko có lẽ đang nói tới việc Touko đang cố gắng ép buộc bản thân mình trở thành "Mio Touko" chứ không phải "Nanami Touko".

Là bậc cha mẹ, nên hai người hiểu Touko hơn bất cứ ai khác, và người bố chính là người hiểu rõ điều này nhất, ông thấy thương cho người con của mình, ông xót xa cho phần Touko của đứa con gái mình, vì Touko đang không được thật sự sống dưới bản ngã của chính bản thân mình, cô đang sống dưới vỏ bọc của người chị gái quá cố của mình. Nỗi đau mất con có khi còn lớn hơn nhiều nỗi đau mất chị gái của Touko, dù chỉ bằng 1 câu nói ta có thể thấy ông là một người rất yêu thương con cái của mình, sự ra đi của Mio đã để lại một lỗ hổng lớn trong tim bậc cha bậc mẹ như ông cũng như vợ của mình, có lẽ hai người đã phải mất rất nhiều thời gian để vực lại bản thân sau nỗi đau mất người con của mình, và ông đã để cho Touko thấy điều đó, Touko không thật sự hiểu, cô nghĩ rằng mọi người đang đau buồn vì mất đi một người con tuyệt vời, một người hoàn hảo về mọi mặt... (Thậm chí tôi đã từng nghĩ rằng Touko đã từng ước rằng bản thân một người yếu đuối và vô dụng như cô nên là người đi thay chứ không phải một người tuyệt vời như chị gái cô phải đoản mệnh).

Bố của cô đã thể hiện mặt yếu đuối của mình với đứa con, để Touko nghĩ rằng mình phải trở nên giống người chị gái để bố mẹ thấy vui, được bố mẹ cảm thấy hạnh phúc và tự hào khi có một người con gái tuyệt vời như chị cô, Mio Touko, chứ không phải một đứa nhỏ yếu đuối luôn núp sau bóng của người khác. Dù mọi chuyện không phải là như vậy, và có lẽ ông và vợ mình cũng không dưới một lần khuyên bảo cô rằng hãy sống thật với chính mình đi, bố mẹ yêu con, yêu một "Nanami Touko" chứ không phải bất kỳ một ai khác, bố mẹ mong muốn một Touko sống với mình hơn là một hình bóng một người con đã khuất từ rất lâu của hai người. Ông có lẽ đã tự dằn vặt bản thân vì không thể giúp đỡ con, không thể bên con để đồng cảm với đứa trẻ ấy, để vực lại đứa trẻ ấy trong lúc cô gặp khó khăn bế tắc nhất của cuộc đời... Giữa hai người như có một khoảng không vô hình, tuy không nhìn thấy nhưng lại dễ dàng cảm nhận được. Làm bậc làm cha làm mẹ, ai có thể kiềm lòng khi thấy con mình đau khổ như vậy, hai người biết, thậm chí biết rất rõ rằng Touko vẫn đang tự lừa dối bản thân mình, chối bỏ sự thật, và tiếp tục cố gắng với cái mục tiêu đó. Ông hiểu điều đó, ông thấy thương cho đứa con duy nhất còn lại của mình, ông không muốn đánh mất điều đó, đánh mất cái nhân cách của đứa con ông từng hết mực yêu thương đó, với ông Touko bây giờ dù vẫn là Touko, dù thật gần nhưng lại thật xa...

Image

Đây chắc chắn không phải lần đầu bố Touko nói về chuyện này, qua thái độ của Touko ta biết được rằng có thể rằng bố cô đã "cố chấp" về chuyện này quá nhiều lần, và cô không muốn nghe chúng nữa. Cô muốn tiếp tục "sống" theo con đường mà cô đã chọn, cách trả lời của Touko biểu hiện rõ ràng rằng cô không muốn nghe nữa, cô đã nghe đủ rồi. Hành động đặt đũa và đứng dậy cùng lời cảm ơn sau bữa ăn cho ta thấy rõ hơn cảm xúc đó của cô, cô vẫn tự nhủ với chính bản thân rằng "Bản thân chính mình muốn làm điều đó, vậy mà sao bố mình cứ ngăn cản". Có lẽ một số người sẽ thấy người bố của Touko không phải là một phụ huynh tốt dưới góc nhìn của họ, một ông bố bắt bẻ và ý kiến với đam mê của người con, nhưng thật ra có lẽ bố của cô lại là người thương cô nhất trên đời này... Nhưng có lẽ Touko không nhận ra điều đó, hoặc chính bản thân cô đang cố gắng trốn tránh điều đó như cái cách cô vẫn trốn tránh cái sự thật mà cô đã biết từ rất lâu...

V. Nhân vật Yuu.

Image

Koito Yuu, là một cô gái rất đỗi bình thường không có đặc điểm gì nổi bật từ ngoại hình cho đến thành tích, cô có một tính cách nhẹ nhàng và tốt bụng như những nhân vật nữ chính trong những bộ anime, bộ truyện tranh của nhật bản. Trước khi gặp Touko, Yuu chưa từng thích một ai cả, dù cho có người thích cô và đã tỏ tình với cô trong ngày tốt nghiệp sơ trung, nhưng Yuu lại không có được thứ cảm xúc mà đối phương đang có với cô, nhưng thay vì gạt nó đi thì cách xử lý của Yuu lại hoàn toàn khác, cô đã cố gắng đáp lại tình cảm của người khác khi người đó thổ lộ với cô, dù là có thành công hay không, qua đó ta cũng có thể thấy được sự cố gắng, sự chân thành trong con người ấy. Yuu đã cho rằng tình yêu là "sự lấp lánh" Tình yêu như là "một đôi cánh", chỉ cần có nó là cô có thể lơ lửng và bay lên trời như một chú chim hay thậm chí như là một thiên thần. Nhưng tính cách của Yuu lại hơi có chút mâu thuẫn, rằng cô sẽ không tự mình làm bất cứ điều gì, có thể thấy nó như một cách diễn đạt khác rằng "Yuu sẽ không chủ động bắt đầu một mối quan hệ".

VI. Hướng khai thác.

Bộ anime này theo 1 góc độ nào đó, thì nó có một hướng khai thác khá là clinche (là thuật ngữ chỉ một ý tưởng, lời nói, kịch bản hay một công thức rập khuôn, được dùng đi dùng lại trong sáng tạo nghệ thuật, khiến cho nó trở nên kinh điển hoặc thậm chí là nhàm chán) về tình yêu học đường, hai người nảy sinh tình cảm với nhau và cùng nhau trưởng thành thông qua những mối quan hệ của cả hai.

Image

Nhưng cách mà phim thiết kế nội dung,các plot, chuyển biến tâm lý nhân vật thật sự rất độc đáo và sâu sắc! Yuu, một người không thể thích ai, một người không biết yêu là gì, đã thu hút Touko, một người một trở thành "bản sao" của người chị gái đã mất của mình, Yuu đã thành công trong việc tạo sự tin tưởng với Touko để cô bộc lộ bản chất, con người thật của mình với Yuu, điều mà Touko "hoàn hảo" sẽ không bao giờ thể hiện ra ngoài với bất kỳ ai kể cả Sayaka, một người có thể nói là người bạn thân nhất của Touko. Touko đã bắt đầu thể hiện bản thân mình với cô em năm nhất này, một Yuu nhẹ nhàng, một Yuu bao dung, một Yuu tốt bụng và rất đỗi chân thành Cô dần chìm trong sự dịu dàng của tình yêu mà cô dành cho Yuu. Và ở phía của Yuu, cô cũng đã nhìn thấy được một Touko thật sự, một con người khác hẳn với ấn tượng của bất cứ ai về cô, chấp nhận việc Touko là một senpai thích được nuông chiều, một senpai có một tâm hồn yếu đuối hơn những gì cô thể hiện ra bên ngoài, có thể nói khi ở bên cạnh Yuu, Touko được sống thật với chính mình, và trong vô thức Yuu đã nảy sinh tình cảm với người Senpai này từ lúc nào mà cô không hề nhận ra, cô đã thấy thích một chị gái ngây thơ và cũng rất cứng đầu và ương ngạnh này.

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó, Touko không thể có tình cảm đặc biệt với người theo đuổi, có tình cảm với chị gái của mình, nhưng đồng thời cô ấy cũng không chấp nhận những người yêu mến, có tình cảm với bản ngã thật sự, phần "Nanami Touko" của mình. Bởi vì cô biết rằng chị gái của cô là hoàn hảo, cô không muốn phủ nhận những nỗ lực trước đây để trở thành chị gái trong tâm trí của bản thân mình, Touko tiếp tục tự lừa dối bản thân, trốn tránh bản ngã thực sự của mình, chối bỏ sự thật.

VII. Sự khác biệt của Yuu và những người khác.

Như đã nói ở trên, lý do mà Touko từ chối vì những người tỏ tình với cô, những người yêu thích cô là yêu thích phần "Mio" trong cô chứ không phải là phần "Touko", họ yêu thích một cô gái hoàn hảo, một cô gái học tập tốt, thể thao giỏi, nhân cách đẹp, đối nhân xử thế như một vị thánh nữ! Chứ không phải một Touko dễ hồi hộp lo lắng, thích được nuông chiều,... Nên cô đã nói rằng cô sẽ không chấp nhận bất cứ lời tỏ tình của ai dù là ai đi chăng nữa, vì cho đến lúc này cô gần như chưa thể hiện "phần Touko " với bất cứ ai khác, mọi người chỉ biết tới hình bóng của "Mio Touko" mà Touko đang cố gắng theo đuổi.

Nhưng còn Yuu thì sao, cô gái ấy đã thấy được "phần Touko " trong người senpai của mình, trong vô thức cô đã thích người chị gái ngây thơ có phần yếu đuối, thích được nuông chiều này, nhưng đối với Touko thì khác. Cô không thể hiện mặt Touko của mình với Yuu để mong cầu tình yêu, sự hạnh phúc hay bất cứ điều gì tương tự như thế, có lẽ cô đã mệt mỏi với việc cố gắng trở thành một người hoàn hảo, cô cần một nơi để tựa vào, nhưng không phải như Touko hồi nhỏ nấp vào dưới bóng của người chị gái, lần này là một cái gì đó khác, rất khác.Cô đã xao động, và đem lòng thích đứa em nhỏ nhắn kia mất rồi, đó không phải thứ tình cảm bột phát trong phút chốc, nó là sự tích tụ bấy lâu của Touko, cô đã khao khát được yêu sau rất nhiều lần được tỏ tình, cô chỉ từ chối chứ không hẳn là cô không có bất cứ xao động nào, người con gái ấy thật sự đã có khao khát về một thứ cảm xúc mang tên tình yêu, nhưng khác với khái niệm thường thức ta biết về tình yêu, là thứ tình cảm xuất phát từ cả hai phía, bất cứ ai cũng sẽ mong đối phương hồi đáp và chấp nhận thứ tình cảm đó của mình. Nhưng tình yêu của Touko là một thứ gì đó khác, nó chỉ có chiều đi chứ không có chiều ngược lại, nói cách khác: Touko muốn yêu một ai đó, nhưng cô lại không muốn người đó nảy sinh tình yêu với mình. Nhưng điều đó không hề dễ xảy ra, cô tự nhận thức rằng dù có sống thật với bản thân là một người không hoàn hảo như mọi người thường nhận thấy, thì bản thân cô vẫn là một người rất hấp dẫn với bất kỳ ai, kể cả với nữ giới(trong tập 1 ta cũng được nghe Sayaka đã kể rằng đã có cả những bạn nữ tỏ tình với Touko.

Điều đó nghĩa là sao, nghĩa là Touko muốn đem lòng yêu một ai đó, cô muốn được yêu nhưng lại không muốn được hồi đáp lại, và sức hấp dẫn của một người con gái dù có ít hay nhiều thì phái nam sẽ luôn là bên dễ dao động hơn trước nó, vì vậy đối tượng Touko đã lựa chọn sẽ nên là một người con gái nào đó khác.

VIII. Lý do Touko đã lựa chọn Yuu.

Ban đầu ấn tượng của Touko với Yuu không thật sự nhiều, cô bé chỉ tình cờ là đi tới chỗ của một bạn nam đã tỏ tình với cô, là một kouhai muốn tham gia hội học sinh, là một người tốt bụng và rất chân thành, cùng nhiều yếu tố khác...Nhưng tất cả điều đó chỉ như là điều kiện cần, cô gái ấy trong mắt Touko chỉ như một đàn em bình thường như bao người khác gần như không có sự khác biệt gì. Cho đến chiều hôm đó, khi Yuu đến xin lời khuyên của Touko về câu trả lời dành cho người bạn trai đã tỏ tình cô trong ngày lễ tốt nghiệp sơ trung, lúc này Touko lại càng thấy những mặt tốt của Yuu, cô gái ấy dù không có cảm xúc yêu đương với cậu bạn kia nhưng lại không hề nói lời từ chối ngay khi được tỏ tình, vì một phần nào đó trong Touko nghĩ rằng, nếu hai bên không có tình cảm yêu đương với nhau thì chỉ nên dừng lại ở tình bạn, nói lời từ chối sớm sẽ là tốt cho cả hai bên để cả hai có thể tiếp tục là những người bạn tốt, cô cũng đã làm như vậy, không chỉ đơn giản là vì "bản ngã" đó mà còn vì cô cho rằng đó là cách tốt nhất cho cả 2 bên.

Image

Nhưng với Yuu thì khác, cô bé ấy dù không có tình cảm yêu đương với người tỏ tình cô, nhưng cô vẫn không từ chối ngay khi được tỏ tình, Yuu đã mang hy vọng rằng "đôi cánh" của bản thân mình chỉ đơn giản chỉ là mọc chậm hơn những người khác mà thôi. Cô đã cố gắng đáp lại tình cảm của người thổ lộ với mình bất chấp có thành không hoặc là không, đó là một cách tiếp cận mới mà Touko lần đầu biết tới, một phần nào đó trong cô đã ngưỡng mộ người kouhai trước mặt mình, cô bé là một người có trách nhiệm và rất chân thành, sẵn sàng thổ lộ chuyện thầm kín về tình yêu của bản thân với một người không quen biết như mình. Một phần nào đó trong cô đã thật sự thấy yêu thích người đàn em này, khi này có lẽ nó không còn dừng ở mức senpai-kouhai nữa.

Dường như đã nhận ra điều gì đó cô đã hỏi lại Yuu những câu hỏi mà trước đó cô đã được Yuu hỏi rằng "Em không hiểu thứ cảm xúc đó à?" "Em không có nghĩ rằng có bất kỳ ai là người đặc biệt với em đúng chứ?" và khi nhận được câu trả lời rằng "Em nghĩ là không có ai-". Không đợi Yuu nói hết câu, Touko đã kéo em ấy về phía mình và thổ lộ rằng "Chị nghĩ mình đã thấy thích em mất rồi".

IX. Liệu có đơn giản chỉ là giây phút rung động "yêu từ cái nhìn đầu tiên".

Tình cảm lúc này của Touko dành cho Yuu không thật sự là tình yêu hay cái gì đó đặc biệt thiêng liêng hay gì cả, như tôi đã nói ở trên , cái này như kiểu có động cơ từ trước, tất nhiên nó không hề mang ý xấu, cô gái ấy chỉ muốn được yêu, bất kể đối phương là ai, khi nghe Yuu trả lời Touko đã nghĩ rằng mình đã tìm được người đó, người mà mình có thể theo đuổi mà sẽ không đáp lại tình cảm của mình, sẽ không đem lòng yêu lại bản thân cô. Yuu là một người phù hợp với điều đó nên Touko đã không ngần ngại tỏ tình với Yuu. Cô muốn là người bắt đầu mối quan hệ này. Image

Khi được Yuu hỏi:"Không phải chị cũng giống như em sao" cô đã không ngần ngại phủ nhận nó, vì cô biết thứ tình cảm đó là gì, không giống như cô em gái đứng trước mặt mình, cô đã thừa nhận bản thân mình đã thích Yuu mất rồi. Nó có thể được hiểu theo hai nghĩa: *Thử yêu: Có tình cảm ở 1 mức nhất định nhưng không đến mức đạt đến mốc có thể nói là "thích" nhau nhưng vẫn muốn thử, và dần dần gắn kết hai người với nhau hơn để tới tình yêu chân chính. Có rất nhiều câu chuyện tình ngoài đời hay trong phim đã theo plot này, thậm chí là kết hôn trước khi cả hai có bất kỳ cảm xúc nào cho đối phương nhưng rồi cuối cùng cả hai đều tìm được hạnh phúc cho bản thân mình khi ở bên người kia

*Mong muốn được tìm người sẻ chia, nương tựa dưới cái mác tình yêu: Như ai cũng đã biết tình yêu chứ không phải tình dục, nó là tổng hợp của rất nhiều loại cảm xúc, để dễ hình dung hơn tôi sẽ lấy hình ảnh bánh xe cảm xúc (Wheel of Emotions) được đề xuất bởi Robert Plutchik vào năm 1980, trong đó có 8 cảm xúc chính:

  • Vui vẻ đối cực với buồn bã (joy – sadness)

  • Giận dữ đối cực với sợ hãi (anger – fear)

  • Tin tưởng đối cực với ghê tởm (trust – disgust)

  • Ngạc nhiên đối cực với mong chờ (surprise – anticipation)

    Theo bánh xe cảm xúc, tình yêu là một cảm xúc phức tạp xuất phát từ sự kết hợp của hai cảm xúc cơ bản chính là "vui vẻ" và "tin tưởng", nhưng phải biết rằng trong mô hình này 2 thứ cảm xúc đó không đơn thuần chỉ là các cảm xúc riêng lẻ, mà khi kết hợp với nhau chúng tạo nên một trạng thái cảm xúc mới và sâu sắc hơn được biết tới với cái tên "tình yêu"

    Nghĩa là, nói theo một cách dễ hiểu, tình yêu là sự kết hợp của rất nhiều cảm xúc, thông thường ta nảy sinh tình yêu xuất phát từ sự tin tưởng, sự sẻ chia, sự vui vẻ... Thì trong trường hợp này nó đã bị đảo ngược lại, Touko đã tìm đến tình yêu để kiếm tìm nơi cô có thể sẻ chia, giãi bày, một nơi nương tựa, một nơi cô có thể sống thật với chính bản thân mình.

Image

Phần 3 - Touko Nanami Dưới Góc Nhìn Phân Tâm Học Của Freud.

I. Giới thiệu tâm thức.

Trong lý thuyết phân tâm học của Freud, tâm thức được cấu trúc thành ba phần bao gồm

  • Bản năng (Id)

  • Bản ngã (Ego)

  • Siêu ngã (Superego)

    Trong đó bản năng đại diện cho những ham muốn và những cảm xúc theo bản năng của tâm thức vô thức, tìm kiếm sự thỏa mãn tức thì. Nó hoạt động dựa trên "nguyên tắc khoái cảm (pleasure principle)" mà không quan tâm đến hậu quả mang lại. Ngược lại thì siêu ngã bao gồm những chuẩn mực đạo đức và lý tưởng nội tại hóa từ cha mẹ và xã hội, nó đánh giá những ham muốn và hành động của bản thân chúng ta. Siêu ngã gây áp lực lên bản ngã để kiềm chế những xung động của bản năng và từ đó giúp ta hành xử một cách có đạo đức. Trong khi đó, bản ngã làm trung gian giữa nhu cầu của bản năng và siêu ngã. Nó hoạt động dựa trên "nguyên tắc thực tế (reality principle)" và từ đó trì hoãn sự thỏa mãn cho đến khi gặp được điều kiện thích hợp.

Image

Những điều này được phản ánh khá rõ ràng trong nhân vật Touko Nanami trong tác phẩm "Bloom Into You". Touko luôn mang trong mình những "nhu cầu" bị kìm nén về tình yêu, sự lãng mạn, sự thân mật, tương ứng với những ham muốn không kiểm soát của bản năng. Tuy nhiên, sự ra đi của chị gái cô, Mio Nanami, đã dẫn đến việc hình thành một siêu ngã quá nghiêm ngặt và hoàn hảo, được dựa trên mô hình của hình ảnh và danh tiếng của Mio. Touko đã tin rằng cô phải trở nên giống Mio để nhận được sự công nhận từ mọi người xung quanh cô. Trong khi đó, bản ngã của cô lại quá yếu để có thể hòa giải những mâu thuẫn đó, dẫn đến sự mâu thuẫn trong nội tâm

Sự gắn bó sâu đậm của Touko với chị gái cô đại diện cho những cảm xúc "dục tính" mà lẽ ra nên phát triển một cách lành mạnh và bình thường trong cái độ tuổi vị thành niên. Nhưng sự ra đi của Mio đã khiến Touko phải đối mặt với nỗi buồn từ sâu thẳm trong tâm hồn của mình. Để tránh bản thân chịu thêm những tổn thương, tâm trí của cô đã chuyển hướng tất cả những thứ cảm xúc này vào việc "tôn thờ" hình ảnh người chị gái hoàn hảo như một lý tưởng của bản ngã, tinh tế hóa mọi ham muốn của bản thân mình. Cô tự ép bản thân mình "hóa thân" thành người chị gái, một cách nghịch lý khi ép bản thân tìm thấy niềm vui trong khi đang tuân theo những mệnh lệnh cao cả của siêu ngã. Không thể trở thành người chị gái quá cô nhưng lại sợ bộc lộ bản thân mình khiến Touko bị kẹt trong một nghịch lý, đó là bí mật khát khao sự thân mật, thấu hiểu nhưng lại phải tự kìm hãm bản thân.

Khi gặp Koito Yuu, cái nhu cầu bị kìm nén bấy lâu nay của Touko dường như đã tìm thấy một lối thoát. Yuu đã đánh thức sự phát triển cái bản ngã của Touko, thứ tưởng chừng như đã dừng việc tiến bước về phía trước, Yuu đã nuôi dưỡng nó bằng sự chấp nhận và đồng cảm mà không phải là phán xét. Dần dần bằng cảm xúc của mình khi ở bên Touko, thì Yuu đã thành công tiếp bước cho Touko để cô đối mặt với những cảm xúc bị kìm nén từ sâu thẳm trong tâm hồn của mình, để rồi có thể hòa hợp hơn với chính bản thân mình, làm dịu đi những căng thẳng về mặt nội tâm. Mối tình của họ nở hoa như đang thể hiện sự hài hòa của tâm thức khi bản ngã làm hòa giữa bản năng và siêu ngã.

II. "Siêu ngã" của Touko Nanami.

Mục tiêu lý tưởng của Touko là hình ảnh hoàn hảo của chị gái cô, Mio Nanami. Khi Touko hành động giống như Mio, cô sẽ "làm cho mọi người hạnh phúc", đáp ứng kỳ vọng có phần không thực tế của người khác. Và nếu như Touko không trở nên giống như Mio, cô sẽ cảm thấy bản thân thật vô nghĩa và nghĩ rằng mình "có thể chết", bởi vì cô "không muốn làm mọi người thất vọng". Đây có thể coi là một bộ giá trị khắc nghiệt và thái độ tự phê bình, tự ý thức đánh giá bản thân theo một số tiêu chuẩn từ cha mẹ và những người khác trong xã hội, tạo lập nên "Siêu Ngã" - một tiếng nói của nội tâm rằng: Chỉ khi giống như chị gái mình, thay thế được người chị gái quá cố, cô mới có thể nhận được sự công nhận, chấp nhận và tình yêu của người lớn (gia đình, họ hàng,...). Hành động như chị gái mà cô biết, là cách duy nhất để làm hạnh phúc mọi người, trở thành con người có giá trị, được mọi người chấp nhận. Từ đó hình ảnh Mio trong tâm trí của Touko đã được cô đọng lại thành Siêu Ngã của Touko.

Xét về cái cách mà Touko đã táo bạo tỏ tình và có sự chiếm hữu mạnh mẽ với Yuu, thì có thể nói rằng cô có một "bản năng" rất "rực lửa", bị kìm nén tới cực độ, thúc đẩy cô trao cho Yuu nụ hôn và bộc lộ những ham muốn tình dục không thể kiểm soát của mình, đôi khi "thử thách cái giới hạn của luân lý". Tuy nhiên "bản ngã" của Touko lại vô cùng yếu đuối. Cô luôn tự nói rằng cô ghét chính bản thân mình. Những ham muốn của cô không thể tự hướng về bản thân, chúng luôn trong trạng thái tự ti, thiếu sức mạnh để tự bộc phát. Thứ "bản ngã" của cô tuân theo lệnh của Siêu ngã (trở thành Mio Nanami) hoặc mong muốn của bản năng (sự ngưỡng mộ có phần sai lệch với Mio Nanami và thích Yuu), từ đó trở nên bất lực trong cuộc đối đầu giữa hai bên, khiến bản ngã dường như không còn tồn tại.

III. Quá trình hình thành "siêu ngã" của Touko.

Nền tảng hình thành nên "siêu ngã" cứng rắn và hoàn hảo của Touko Nanami được đặt nền lên từ những tương tác gia đình từ rất sớm, cùng với sự ra đi của chị gái cô, Mio Nanami. Cô là người em gái luôn cảm thấy bản thân mình quá kém cỏi so với người chị, một người được tất cả yêu mến, Touko có lẽ đã phải đối diện với những cảm xúc ghen tị và cạnh tranh bẩm sinh từ thời thơ ấu. Tuy nhiên, cô cũng sâu sắc ngưỡng mộ, thậm chí có thể nói là thần tượng hóa Mio, khiến chị gái cô trở thành người đầu tiên mà cô thể hiện một nhu cầu muốn gắn bó sâu sắc.

Touko rõ ràng đã không có thành công trong việc chuyển hướng thứ cảm xúc muốn được gắn bó với ai đó về phía cha mẹ hay là bạn bè. Cảm giác, lòng tự trọng nội tại của cô phụ thuộc rất nhiều vào sự quan tâm và sự xác nhận liên tục từ Mio. Touko, trong vai trò của một người em gái quý mến chị mình, luôn tìm kiếm sự chú ý và khen ngợi từ người chị Mio, đồng thời luôn âm thầm cạnh tranh với người chị của mình.

Với việc Mio đã thực hiện lý tưởng bản ngã mà chính Touko không thể đạt được, thì sự phát triển của bản ngã nảy nở trong Touko dường như đã đan xen chặt chẽ với mối ràng buộc của cô và Mio. Mối quan hệ thân thiết của họ đã nuôi dưỡng sự tin tin đang còn trong phôi thai của Touko, nhưng cô vẫn phải phụ thuộc rất nhiều vào chị gái. Cái thứ nền tảng mong manh này khiến Touko trở nên đặc biệt yếu đuối sau sự ra đi của người chị gái Mio. Sự thiếu vắng người chị lúc này đã làm đảo lộn sâu sắc thứ bản ngã còn đang non trẻ của Touko, khi nó còn chưa kịp củng cố thứ "danh tính độc lập" cho riêng nó.

Việc mất đi người chị Mio - đối tượng để cô neo đậu tâm lý của mình - đã khiến cho Touko bị "choáng ngợp" cảm xúc và trở về một giai đoạn sớm hơn trước. Không thể có cảm xúc tang thương một cách bình thường trước sự mất mát này, cũng không thể tìm thấy để mà thay thế những nội tại có ý nghĩa ngang bằng với sự hiện diện của Mio, Touko đã "quay ngược vào bên trong". Các cơ chế phòng vệ trong vô thức được kích hoạt để bảo vệ tâm lý mong manh của cô. Touko đã "rút lui" và kìm nén những cảm xúc đau đớn ấy thay vì chấp nhận chúng như một phần tự nhiên.

Freud cho rằng nỗi tang thương như vậy nếu không được giải quyết đúng cách thì thì sẽ trở nên hướng nội hóa khi hình ảnh tưởng tượng về người đã khuất, phát triển thành một lý tưởng hóa cho siêu ngã. Người đó sẽ rất khắc nghiệt trong việc phê phán bản thân mình vì những thất bại trong tưởng tượng đối với người đã khuất. Touko cũng đã biến đổi Mio thành một cấu trúc tưởng tượng nội tại hóa, phê phán khắc nghiệt bản ngã thuần túy của chính bản thân mình vì nó không thể thể hiện sự hoàn hảo mà cô tìm thấy ở Mio.

Trong trái tim mang đầy những xung đột nội tâm của Touko, thì chị gái Mio của cô không chỉ là một ký ức, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của cô, một phần của siêu ngã mà cô không ngừng nỗ lực để đạt tới. Nỗi đau và sự mất mát khôn nguôi đã trở thành động lực thúc đẩy Touko hướng tới sự hoàn hảo không tưởng, một cuộc chiến không ngừng nghỉ với chính bản thân của mình. Cô bị kẹt trong một vòng lặp vô tận của việc tự phê phán và tự chịu đựng, một hành trình đầy đau khổ để tìm kiếm sự công nhận và yêu thương mà cô cho rằng mình xứng đáng.

Tuy nhiên, trong cuộc hành trình tìm kiếm danh tính và sự chấp nhận cho bản thân mình, Touko đã gặp Yuu Koito, người đã mở ra cho cô một chân trời mới. Yuu đã trở thành nguồn sáng cho phép Touko nhìn thấy và đối diện với những thứ cảm xúc bị kìm nén của mình, từ từ giúp cô hòa giải với bản ngã bị chia cắt từ lâu. Mối quan hệ giữa họ không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình yêu, mà còn là quá trình phục hồi tâm lý, nơi bản ngã của Touko dần được nuôi dưỡng và phát triển, thoát khỏi sự kiểm soát nghiệt ngã của siêu ngã.

Quá trình này cũng chuyển hướng những khao khát muốn được gắn bó và muốn được phụ thuộc của Touko về Mio thành việc thờ phụng những hình ảnh tưởng tượng của chị gái cô như một lý tưởng của bản ngã, đồng thời kìm nén nhu cầu cá nhân của mình. Những khao khát tuổi vị thành niên của Touko đã trở nên gắn kết với hình ảnh của Mio một cách đầy nghịch lý, tìm thấy sự thỏa mãn thông qua sự kỷ luật tàn nhẫn để theo đuổi những mệnh lệnh không tưởng của siêu ngã. Cô vô thức biến việc tự ép bản thân thành hành vi tình dục hóa, trong khi duy trì sự phủ nhận đối với chính bản thân.

Mô hình hành vi của Touko phản ánh các khái niệm của Freud về sự căng thẳng qua lại giữa ham muốn và sự từ bỏ nó. Sự mẫu mực của cô với sự kỷ luật che giấu một khao khát bên trong đối với tình yêu thương. Touko đã chiếu rọi khao khát bị kìm nén đó lên hình ảnh Mio, siêu ngã của cô đã chuyển hướng những khao khát và sự mong muốn phụ thuộc bị từ chối của cô vào màn trình diễn đầy tính gượng ép của một bản ngã giả tưởng hoàn hảo, đáng ngưỡng mộ. Sự chấp nhận bản thân của cô đã phụ thuộc hoàn toàn vào phản ứng xác nhận từ những người khác khi Touko bắt chước cái thứ lý tưởng nội tại hóa của bản ngã.

Theo Freud, hành động này vừa giảm bớt nhưng cũng vừa kéo dài sự xung đột về tâm lý. Mặc dù nó cung cấp sự thỏa mãn thay thế, nhưng nó lại trì hoãn việc chuyển hướng nó theo một cách thích nghi hơn với những xung động bị kìm hãm vào thực tế. Siêu ngã không bao giờ thỏa mãn để đảm bảo rằng chu kỳ này sẽ tiếp tục. Touko chỉ đang cảm thấy sự tự chấp nhận thông qua việc mô phỏng theo Mio một cách cứng nhắc mà không thể giải quyết được nhu cầu cơ bản vẫn đang kẹt sâu bên trong bản thân mình. Cô khao khát thứ tình yêu từ người khác nhưng lại bị ngăn cản và không thể tin vào chính bản thân mình.

Cơ bản thì, sự xây dựng nên siêu ngã của Touko bao hàm sự trốn tránh, phòng thủ khỏi việc đối mặt trực tiếp với những nhu cầu và khát khao những cảm xúc từ thời thơ ấu chưa được thỏa mãn, chúng được giải phóng bởi sự ra đi của Mio khi còn quá sớm. Sự hình thành của nó đã cản trở sự trưởng thành của bản ngã bên trong Touko, khiến chung không thể hòa giải những nhu cầu trong nội tâm với thực tế hiện thực bên ngoài. Việc Touko đột ngột quyết định nhận lấy "nhân cách" của Mio đã cố gắng che chắn Touko khỏi việc nhận thức một cách rõ ràng rằng cô đang thực sự rất nhớ người chị đã mất. Điều này cũng ngăn cản cô khỏi việc tự khám phá sâu hơn về chính bản thân mình.

Do đó thì, phía sau bức bình phong của Touko về việc trở nên hoàn hảo để thay thế cho Mio là một nỗi đau chưa được giải quyết. Cô không thể tự nhận thức hoặc xử lý những thứ cảm xúc hỗn loạn này sau sự ra đi của Mui, chúng đã nuôi dưỡng những đòi hỏi trong nội tâm của Touko về sự hoàn hảo không thể đạt tới. Sự tuân thủ một cách có phần cưỡng ép này của cô thể hiện một sự kìm nén khắc nghiệt đối với bất cứ điều gì gợi lên nỗi buồn và khao khát của cô. Sự tự kiểm soát của Touko chứng tỏ rằng việc kìm nén mọi sự yếu đuối là cách đối phó cảm xúc duy nhất mà cô có thể ý thức được, trong khi đó thì siêu ngã của cô lại buông những lời hứa hẹn rằng việc hoàn hảo hóa hình ảnh của Mio sẽ đảm bảo cho việc cô có thể có được tình cảm của người khác mãi mãi.

IV. Sự ràng buộc của siêu ngã.

Dù cho thứ siêu ngã khắc nghiệt của Touko đã hứa hẹn sẽ giải thoát cho cô khỏi nỗi đau khôn nguôi về sự mất mát của Mio bằng cách trở thành người thay thế hoàn hảo cho chị ấy, thì nó cũng không bao giờ có thể xóa bỏ thứ nhu cầu cơ bản sâu kín của Touko. Những khát khao, sự đói khát về tình cảm, sự mong muốn gần gũi với Mio vẫn đang tiếp tục kéo dài âm ỉ qua từng ngày.

Khi hoàn toàn phục tùng tiếng nói của siêu ngã, thì bản ngã của Touko không còn có khả năng làm trung gian hòa giải giữa những khát khao về bản năng và việc phủ nhận chúng. Dần dần, cô từ bỏ đi cái khả năng phán đoán và phê phán cùng các chức năng điều hòa quan trọng trong việc phân biệt bản ngã và bản năng. Không còn có khả năng tự phán đoán hoặc thực hiện những sự lựa chọn, bản ngã của Touko đã dần hòa nhập với thứ siêu ngã độc đoán bên trong cô. Giờ đây, khi thiếu đi sự kiểm soát của bản ngã, những khát khao mạnh mẽ sâu bên trong Touko ngày càng không được kiểm soát.

Cơ bản, Touko đã "tình dục" hóa việc lạm dụng bản thân thông qua thứ kỷ luật nghiêm khắc mà thứ siêu ngã kia yêu cầu, cô thích thú trong việc tự tạo nên đau khổ cho chính bản thân mình bằng cách liệt kê những thất bại của mình. Việc tìm kiếm sự thỏa mãn từ việc nhận thức sự vô giá trị của bản thân thông qua những hành động tự hủy hoại bản thân không ngừng, cho phép Touko thu hồi lại những khát khao, ước muốn được phụ thuộc, những khát khao cấm đoán trong thế giới tưởng tượng của cô. Ở đó, những khao khát ngây thơ và nỗi đói khát của cô hòa quyện với sự cấm đoán và trừng phạt. Nói cách khác, Touko đang nuôi dưỡng những khát khao bí mật thầm kín của mình thông qua sự phủ nhận chúng.

Mọi nhu cầu cũng như các mong muốn chân thực, bao gồm cả các khát khao sâu kín của Touko về sự công nhận, gần gũi và tình yêu lãng mạn, đều hoàn toàn được chuyển giao và thỏa mãn bởi hình ảnh nội tại hóa của Mio mà cô đang thờ phụng. Trong khi đó, Touko thực sự, với thứ bản ngã đích thực của mình, lại đang tiếp tục ẩn mình trong sự sợ hãi, tránh né thứ nỗi đau này bằng cách mô phỏng lại hình ảnh của Mio. Chỉ khi hoàn toàn "hóa thân" thành Mio, Touko mới tin rằng bản thân mình xứng đáng nhận được sự quan tâm và yêu thương mà cô không bao giờ nên tự mình trực tiếp tìm kiếm chúng.

Có thể nói, tâm lý của Touko đã thiết lập một sự cân bằng, dù là rất bất thường khi mà bản ngã của cô đang hợp tác với siêu ngã trong việc chuyển hướng những khao khát của bản thân mình vào việc tự phê phán khắc nghiệt về những cảm xúc chống lại hình tượng của "nữ thần" Mio từ đó tự cho mình quyền được tự phê phán nó như là một điều xứng đáng. Tuy nhiên, những ánh sáng hiếm hoi của bản ngã thực sự bị chôn vùi của Touko vẫn đôi khi xuất hiện, những "bóng ma" xuất hiện với Touko mỗi khi cô không đáp ứng được kỳ vọng, gợi lên cho cô nỗi sợ bị bỏ rơi.

Điều này phù hợp với những lý thuyết sau này của Freud về sự trống rỗng lo âu (anxious hollowness) phát sinh từ việc tìm kiếm sự thỏa mãn gián tiếp thông qua sự thống trị không được kiểm soát của siêu ngã, phủ nhận và sự tự trừng phạt chúng thay vì trực tiếp thỏa mãn những bản năng lành mạnh. Siêu ngã đã và đang tạo ra các khoái cảm từ việc áp đặt trật tự bằng cách thúc đẩy sự kìm nén những ham muốn được coi như là "hỗn loạn", nhưng việc phủ nhận cái bản năng đó càng làm cho tâm lý trở nên dễ sợ hãi.

Cũng tương tự như là khi Touko hoảng sợ khi Yuu thổ lộ thứ cảm xúc tình yêu với cô, nó cho thấy nỗi sợ hãi của Touko về việc thứ bản ngã "giả mạo" của mình bị phơi bày. Nó bộc lộ sự sợ hãi rằng Touko chỉ đang mô phỏng Mio môt cách vô thức, không có điều kiện chứ không phải bản ngã thực sự của cô. Do đó, Touko đã phụ thuộc vào nỗ lực hoàn hảo không ngừng để tránh đối mặt với sự thật đó, cô mắc kẹt trên một băng chuyền vô tận của hành trình tìm kiếm sự chấp nhận mà không thể đạt được của thứ siêu ngã đó thông qua việc tự phủ nhận. Sự ám ảnh cưỡng bức của cô cũng hủy hoại bản thân không kém về việc cố trở thành hình ảnh của Mio cho thấy khao khát muốn được thoát khỏi thứ thực tế đau đớn của cô bằng cách biến mất vào thế giới nội tại ở trong quá khứ ấy.

Tuy nhiên, Touko vẫn đôi khi nhận ra bản thân mình cụ thể là những hành vi đáng sợ của mình cho thấy bên trong cô vẫn tồn tại một tia sáng sẵn sàng nổi loạn và quyết tâm tồn tại dù cho có bị xung đột bởi sự nghi ngờ chính bản thân mình. Siêu ngã của cô không thể hoàn toàn dập tắt bản năng mãnh liệt sâu bên trong cô hay loại bỏ hoàn toàn bản ngã của cô. Những tia sáng đó xuất hiện cho thấy rằng bản ngã của cô, cùng với những thứ bí mật được chôn giấu cùng với nó, vẫn có thể thức tỉnh vào một ngày nào đó trong tương lai.

V. Sự thay thế Mio Nanami: Yuu Koito.

Sự xuất hiện của Yuu Koito trong đời Touko trở thành một sự kiện then chốt, nó đã dần dần phá vỡ đi sự chiếm hữu tuyệt đối của người chị Mio đối với tâm lý của Touko. Ban đầu, Touko chỉ đơn giản là bị hấp dẫn bởi sự chân thực có phần tươi mới của Yuu, cô cảm thấy dễ chịu đến mức kỳ lạ khi ở bên Yuu, ám chỉ một mối liên kết trong bản năng tuy khó giải thích nhưng lại rất mãnh liệt. Khi thứ tình cảm thân mật đó phát triển, sự đồng cảm mang theo sự kiên nhẫn và tình yêu không hề phán xét của Yuu giúp Touko khám phá ra những khía cạnh bị chôn vùi lâu nay của chính bản thân cô. Điều này đã dần đánh thức sự phát triển thứ bản ngã đã bị chôn vùi bấy lâu nay của Touko, thứ dường như đã bị "đóng băng" từ thời thơ ấu của cô.Yuu,theo nhiều cách khác nhau đã rất tinh tế trong việc trở thành vai trò biểu tượng sâu kín của người chị gái đã mất trong tâm trí của Touko. Yuu đã đánh thức những ký ức, những cảm xúc bị kìm nén bên trong Touko về sự khát khao được công nhận, cảm giác an toàn từ một người bảo vệ, che chở cho cô. Những cử chỉ âu yếm, tình cảm giữa họ vô thức nhắc lại cái mối liên kết đã bị xóa bỏ với Mio.

Cùng với những chi tiết thể hiện được sự tương đồng giữa Yuu với Touko thời thơ ấu. Sự chân thực mà Touko thấy bản thân cô bị cuốn bởi Yuu là sự truyền tải những cảm xúc, những phẩm chất mà cô đã đánh mất. Touko có thấy nhìn thấy hình bóng bản ngã đã bị xóa mờ của mình bên trong Yuu, từ đó bị thu hút bởi thứ cảm giác kỳ lạ về việc tìm lại một thứ quý giá bản thân đã đánh mất. Vậy nên là những khía cạnh của Mio như là người chăm sóc/bảo vệ lý tưởng, còn Yuu như một bản ngã chân thực của Touko thời thơ ấu và Yuu như là một người đồng cảm/cứu rỗi hiện tại đang hòa nhập với nhau. Đối với thứ bản ngã đang dần lấy lại được sự phát triển của mình, Yuu đã trở thành sự hiện diện an ủi mà Touko hằng khao khát, Yuu là người chấp nhận sức phức tạp trong nội tâm của Touko với một lòng thương cảm thuần túy.

Không giống như thứ siêu ngã khắc nghiệt đi theo Touko bất lâu nay, thứ đã giễu cợt cho sự thất bại của Touko, thì Yuu như là một luồng hy vọng mang lại sự khích lệ, an ủi cho Touko rằng cô có những phẩm chất và tài năng đáng ngưỡng mộ. Ở cạnh bên Yuu đã mang lại cho Touko những cái nhìn thiết thực hơn về chính bản thân mình qua đôi mắt của người mà chính cô yêu thương, những điều mà sự mất mát phản chiếu qua sự trưởng thành của cô đã có lúc khiến Touko tin rằng đó là điều không thể. Hơn nữa, việc khám phá ra được sự quan tâm sâu sắc của người khác đối với mình mà không có ý đồ phụ, đã giúp Touko lấy lại những khía cạnh đã bị chối bỏ trong cái nhân tính cơ bản của mình. Cô đã tái khám phá cái hình ảnh xã hội tách biệt của mình, thứ cô đã luôn phủ nhận, đồng thời "lớp bảo vệ" của Touko cũng đang dần nứt vỡ, đánh thức mong muốn được kết nối, được gắn bó sâu sắc bên trong sâu thẳm tâm hồn của Touko.

Như vậy, Yuu đã tạo điều kiện cho Touko có thể kết nối lại với những khát vọng đã bị chôn vùi của bản năng Touko, bao gồm những khát vọng và đam mê đã bị lãng quên sau sự ra đi của Mio. Dần dần, Touko đã lột bỏ bớt lớp vỏ bọc hoàn hảo nhưng không kém phần mệt mỏi đó, và thể hiện những thứ cảm xúc riêng tư của cô với Yuu, tâm hồn của cô như đang dần được chữa lành nhờ những thứ cảm xúc đó. Touko được giải thoát khỏi thứ "sân khấu" được tạo dựng nên từ sự kỳ vọng, cô đã trở nên vững chãi hơn trên đôi chân của chính mình.

Cách Yuu đối xử với Touko không phải bằng sự ghen tỵ hay lý tưởng hóa sự không thực tế, điều này đã cho phép Touko giảm bớt áp lực về những yêu cầu được đặt lên nội tâm. Cô dần trở nên dễ bị tổn thương về mặt cảm xúc, cảm thấy sự an toàn khi ở cạnh bên Yuu, người không chỉ trích mà cũng không tìm cách "lợi dụng" những cảm xúc của cô. Như vậy, trong vòng tay đầy tình thương của Yuu, thứ bản ngã tưởng chừng như đã ngủ yên và những khát khao của bản năng bị đè nén của Touko dần được thức tỉnh. Khi cởi bỏ lớp bảo vệ khi cạnh bên Yuu, Touko đã chào đón sự trở lại của những khía cạnh có phần xa lạ của chính bản thân cô - sự nhiệt tình, sự nhạy cảm, những nhu cầu và tham vọng mang đầy sự đam mê. Chúng trỗi dậy từ sâu bên trong cô, được khơi gợi lên bởi tình yêu và sự kiên nhẫn của Yuu, khi thuyết phục cô rằng việc bộc lộ bản ngã chân thực của chính cô không bao giờ đồng nghĩa với việc bị từ chối.

Điều này đã gợi lại những khía cạnh vô thức trong mối liên kết trong quá khứ của Touko và Mio từ trước khi tình cảm chị em của họ trở nên phức tạp hơn một thứ tình cảm gia đình đơn thuần. Yuu đã đại diện cho sự trở lại của một thứ tình cảm gần gũi không chứa đựng những kỳ vọng, một bến bờ yên bình, nơi tâm hồn tổn thương của Touko có thể tự do khám phá những dòng chảy bị kìm nén của mình. Theo nghĩa đó, Yuu đã mang lại sự hiện diện mẫu mực, đáng tin cậy để nuôi dưỡng những mong muốn, khát khao bị kìm nén, chối bỏ của Touko mà không yêu cầu cô từ chối bất cứ thứ gì để nhận được sự chấp nhận. Với Yuu, Touko như đang nhận được một món quà vô giá là cảm giác được "thấy" và được ôm lấy tất cả những gì cô đang có, bao gồm cả những thứ như sự tham lam hay sự thiếu sót được dựng lên.

Ở bên Yuu, Touko đã tiếp xúc với một sự thật ẩn sâu trong trái tim của cô - rằng phía sau vẻ hào nhoáng đó, cô thực sự đang rất khao khát có được sự yêu thương thật sự của mọi người, không phải "diễn trò" để nhận được sự chấp thuận có điều kiện. Touko đã ngạc nhiên khi nhận ra rằng bản thân mình đã cảm thấy một cảm giác trìu mến, đồng cảm chân thành đối với Yuu, không bị vấy bẩn bởi sự gian trá hay ghen tị, những thứ cảm xúc có lẽ cô đã có với người chị quá cố của mình. Dần dần, khi những phòng tuyến bản ngã cứng nhắc của Touko đã tan vỡ, cô nhận ra rằng mình phải hoàn toàn chấp nhận bản thân mình, bao gồm cả những mâu thuẫn, hoặc sẽ mãi mãi mắc kẹt trong việc cố gắng ẩn giấu bản ngã thực sự và khao khát của mình để trốn tránh sự khắc nghiệt của siêu ngã. Thứ tình cảm của cô dành cho Yuu có thể mang ý nghĩa của sự giải thoát, nhưng cũng có thể phá hủy cái thế giới quen thuộc của cô, thứ được xây dựng xoay quanh hành trình nỗ lực không ngừng theo đuổi cái hình ảnh của một người không còn tồn tại.

Touko đã đứng trước một bước ngoặt, tuy mang trong mình cảm giác sợ hãi nhưng cũng lại vô cùng phấn khích. Sự gần gũi mà cô đã phát triển với Yuu đã mở ra cánh cửa nội tâm đưa Touko đến với những thứ quý giá mà cô đã nghĩ rằng nó đã mãi mãi mất đi. Khi bản ngã của cô dần trở nên mạnh mẽ, Touko đã bắt đầu hình dung ra một tương lai, nơi cô không còn cố gắng bám víu vào niềm tin về việc hoàn hảo hóa hình ảnh người chị quá cố.

Và khi Touko nhận ra việc kìm nén những mong muốn chân thực của mình chỉ càng gây thêm đau khổ cho chính mình, cô ngày càng có xu hướng tự đặt câu hỏi cho vị thế mà cô đã dành cho thứ siêu ngã luôn đòi hỏi của mình. Trước đây, Touko không bao giờ dám lật đổ thứ "quyền lực" của siêu ngã, vì nó dường như là thứ rào cản duy nhất bảo vệ cô khỏi cảm giác bị tổn thương. Nhưng bây giờ, khi có Yuu là điểm tựa của tình yêu, cùng với sự phát triển của thứ bản ngã sâu trong mình, Touko đã cảm thấy bản thân đủ an toàn để đối mặt với những thứ sai lầm bản thân đã tạo dựng lên. Sự tin tưởng vào thứ tình yêu hết mực thuần khiết của Yuu đã giúp Touko xây dựng lên niềm tin cho chính mình. Sự chấp nhận của Yuu dành cho mọi mảnh ghép mang đầy sự mâu thuẫn bên trong Touko đã khiến cô tin rằng có lẽ mình cũng nên đối diện với chính bản thân mình thay vì mãi trốn chạy vào những thứ nhân cách giả tạo.

Hơn nữa, việc chứng kiến Yuu đối mặt với những thách thức của riêng em ấy, đã giúp cô tìm thấy hy vọng rằng, thông qua sự cởi mở, lòng dũng cảm và sự chia sẻ những mặt yếu đuối, giúp Touko cuối cùng cũng có thể mở lòng ra và yêu lấy chính bản thân mình mà không phải che đi những phần mà cô cho rằng nó là đáng xấu hổ. Như vậy Touko đã nhận ra rằng, bản thân cô không cần mãi chọn lựa giữa hai con đường là tự phủ nhận bản thân và khám phá con đường của chính mình, hòa hợp với bản thân, chấp nhận mọi thứ. Bản ngã và những khát vọng ẩn sâu trong cô có thể mãi luôn tồn tại khi Touko cảm thấy sự an toàn khi có thể tự do bộc lộ bản thân để chọn lựa thứ mục tiêu giúp cô khẳng định cuộc sống phù hợp với sự thật của nội tâm.

VI. Hạn chế của cách phân tích theo Freudian

Góc nhìn của phân tâm học theo Freud tập trung vào việc đánh giá những xung đột phát sinh giữa bản năng, bản ngã và siêu ngã không đặt đủ sức nặng vào sự tương tác liên tục giữa những động lực nội tại và môi trường tương tác thông qua quá trình phát triển. Hơn nữa sự thiếu hụt các chi tiết về các mối quan hệ thời thơ ấu của Touko yêu cầu phải suy đoán những giả thuyết về các động lực thúc đẩy trong gia đình cũng như các cột mốc tâm lý của cô. Lý thuyết này cho rằng thứ chấn thương tâm lý thời thơ ấu đã hình thành nên một thứ "bệnh lý" sau này của Touko nhiều hơn là đơn thuần mỗi sự mất mát chị gái của Touko.

Ngược lại, các mô hình phân tâm học sau này đã nhấn mạnh hơn việc hiểu rõ sự phát triển nhân cách lành mạnh và rối loạn thông qua việc xem xét các tương tác thực tế giữa người chăm sóc và trẻ em từ giai đoạn rất sớm, cũng như các mô hình quan hệ (relational patterns). Tâm lý học tự ngã (Self psychology), phân tích tương tác và lý thuyết quan hệ đối tượng (Object relations), cho rằng việc chăm sóc không thỏa đáng, thiếu đi sự đồng cảm, sự không đáp ứng được nhu cầu tương tác về bản năng, điều đó sẽ tạo ra những "điểm yếu" lâu dài, những nhận thức sai lệch về thực tế và khó khăn hơn trong việc điều chỉnh cảm xúc. Các "chiến lược" nhằm đối phó những cảm xúc đó để đạt được tới sự an toàn và chấp nhận thường là cơ sở của bệnh lý tâm lý. Sự hoàn hảo cưỡng bức (compulsive perfectionism) của Touko cho thấy nỗi sợ hãi bị bỏ lại phía sau, có thể cái siêu ngã của cô đã hứa hẹn sự phụ thuộc về ước mơ được an toàn bằng cách khiến Touko không thể từ bỏ việc tái hiện lại hình ảnh người chị gái quá cố.

Tất cả các trường phái tâm lý học hiện nay đều nhận định rằng, động lực tương tác giữa cá nhân với các lĩnh vực tương tác tạo ra những tác động qua suốt cuộc đời qua những ảnh hưởng qua lại là không thể tránh khỏi. Do đó để hiểu rõ hơn về Touko, cần phải đánh giá lại ảnh hưởng của các mối quan hệ hình thành thật sự với cô, không chỉ suy diễn về những căng thẳng về mặt nội tâm để rồi giả định chúng và tách rời tất cả khỏi thực tế. Sự xuất hiện của Yuu đã làm lộ ra sức mạnh của sự kết nối đồng cảm, từ đó đánh thức sự phát triển đã bị đóng băng của Touko bằng cách truyền đạt tình thương và tiếp thêm lửa cho sự tự tin của Touko để cô có thể cảm thấy được sự an toàn từ đó khám phá những cảm xúc bị chôn vùi sâu bên trong mình. Điều này đã gợi ý rằng những rối loạn, xung đột trong nội tâm của Touko phản ánh nỗi sợ bị mất đi tình yêu nhiều hơn là sự xung đột trong bản năng với siêu ngã, và rồi siêu ngã của cô đã phải sụp đổ khi Touko đã được chấp nhận không điều kiện. Từ đó ta thấy rằng lý thuyết phân tâm học của Freud không thể giải thích được những mặt tinh tế của Touko - việc hiểu rõ sự phụ thuộc, cảm giác muốn được yêu thương, chấp nhận của cô đòi hỏi phải xét trên những chiếc "khung" được tạo dựng lên từ những cách nhìn nhận khác trong tâm lý học hiện đại dựa trên các mối quan hệ.

Phần 4 - Hình Tượng "Người Chị Gái Hoàn Hảo".

I. Hình tượng của "Yamato Nadeshiko" và ngôi trường nữ sinh.

Sự kết hợp của hình mẫu mang những nét văn hóa của Nhật Bản như "Yamato Nadeshiko" và hệ thống các trường học nữ sinh của Công Giáo, đã cùng nhau tạo nên vô vàn những nguồn cảm hứng chủ đạo cho nền văn hóa Yuri hiện đại. Trong đó "Yamato Nadeshiko" như một cái lý tưởng đã được đúc kết qua nhiều đời, qua hàng thế kỷ thông qua những sắc lệnh của hoàng gia, những bài thơ, những khẩu hiệu trong thời chiến. Nó bắt nguồn từ một cụm từ trong Vạn Diệp Tập, so sánh sự nở rộ của loài hoa Nadeshiko với sự duyên dáng và trí tuệ của người phụ nữ Nhật Bản, nó đã phát triển thành một cách gọi tắt cho những người phụ nữ đã giữ gìn và phát triển văn hóa của Nhật Bản với sự nỗ lực và chăm chỉ trong đa lĩnh vực.

Sự xuất hiện của mô hình giáo dục trường nữ sinh công giáo, đã thêm một "điều kiện thúc đẩy" khác. Ban đầu những cơ sở này nhằm mục đích đào tạo các nữ tu và những người phụ nữ tập trung vào các mục tiêu tôn giáo- xã hội. Các trường học này không nhằm mục đích phát triển những tài năng nổi trội phục vụ rộng rãi trong các ngành công nghiệp khác nhau, mà là để hình thành nên thế hệ mới của người "giữ gìn sự hòa hợp" trong cộng đồng. Những ngôi trường ẩn mình trong không gian tách biệt này đã tạo nên một môi trường tao nhã, nuôi dưỡng những tâm hồn thiếu nữ còn non trẻ và trong trắng thành những người phụ nữ mẫu mực.

Ở môi trường này, những người chị em với những "đức tin" của mình, dìu dắt và giúp đỡ những thành viên mới gia nhập, họ cùng nhau kiên nhẫn và nỗ lực để làm mờ đi những khiếm khuyết của tuổi trẻ thông qua sự đoàn kết của mọi người. Những người mới, những đàn em, sẽ nhìn lên trên những tấm gương duyên dáng, mẫu mực này để cố gắng tiến gần hơn đến với thứ lý tưởng cao cả của xã hội. Họ cùng nhau quan sát, học hỏi rồi thực hành, cho đến khi trở thành những người phụ nữ có thể hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng của mình.

Từ những bức tranh lịch sử phong phú này đã nảy nở ra một hình mẫu, là một trong những "tư tưởng" quan trọng hình thành nên nền văn hóa Yuri ngày nay chúng ta đang thấy. Cho dù là sự ân cần, sự quan tâm từ một senpai tuyệt vời hay sự ngây thơ, dáng vẻ cần được bảo vệ của những đàn em đáng yêu, thì thể loại này cũng đang ngày càng thể hiện ra nét tuyệt vời của mình thay vì những hạn chế mà nhiều người vẫn lầm tưởng về thể loại này.

Có lẽ là một phần do dòng chảy thuần khiết của "Yamato Nadeshiko" đã được luân chuyển mượt mà qua những câu chuyện, những hình mẫu, lý tưởng đó đã được đặt lên một cái nền tảng vững chắc. Hình tượng đó như là một "người dẫn đường" và tấm gương mẫu mực, thu hút chúng ta với trí tưởng tượng tới sự khao khát muốn được tìm kiếm mục đích hay ý nghĩa chúng ta đã đánh mất.

Có những điều sâu sắc chúng ta nhận được khi chứng kiến những đàn em (kouhai) phát triển theo cách riêng của mình, dễ thấy nhất chính là thứ linh hồn mệt mỏi bị chôn vùi trong sự chán chường của tuổi trường thành của chính chúng ta, đã và đang tìm thấy được thứ vẻ đẹp của sự ngây thơ gián tiếp thông qua những người khác, hoặc có lẽ đơn giản chỉ là những khát khao đã chôn giấu từ lâu lại đang muốn có cơ hội kết nối lại với một bầu trời đêm đầy sao sáng kia. Vì bởi lẽ, ẩn giấu trong sự tuyệt vời của "Yamato Nadeshiko" là những lời hứa "Hãy theo bước chân của tôi để cùng nhau tìm thấy cái lối thoát của thứ mê cung được tạo nên từ những mâu thuẫn của thế giới này."

Chẳng trách được vì sao hình mẫu của "Yamato Nadeshiko" cổ xưa, cho tới ngày nay vẫn tiếp tục thu hút những sản phẩm, phương tiện truyền thông với mong muốn được tìm lại những phép màu đã đánh mất. Dù là trong tiểu thuyết, phim hay hay từng khung ảnh truyện tranh đầy những chất thơ kia, các tác giả vẫn đang tái hiện cái lời hứa đó qua những lăng kính khác nhau.

Dù một số người có thể coi những "giấc mơ" này chỉ là những ảo tưởng trốn tránh hiện tại hoặc thứ cảm giác hoài niệm vô ích giữa sự lạc lõng của thời hiện đại ngày nay, nhưng thật sự, cái ý nghĩa của đời sống tinh thần ảnh hưởng, chi phối đến vật chất, những cuộc sống được nuôi dưỡng từ những dòng suối của trí tưởng tượng nó phong phú hơn rất nhiều những gì mà những con người bình thường có thể tưởng tượng đến. Và những dòng chảy ẩn sâu dưới sự khao khát cho những điều hoàn hảo về sự nữ tính vượt qua tính bào mòn của dòng thời gian. Áp lực từ những khoảnh khắc ta thể hiện chúng trên mạng xã hội đã một phần xác nhận sự khao khát tìm kiếm lấy một chốn thuộc về, một nơi ta có thể thoải mái thể hiện trong những lĩnh vực vẫn còn được tự do mà không gặp những sự đánh giá tiêu cực. Những trái cây chín mọng vẫn còn tồn tại trong những khu vườn cách biệt với những con thú háu đói, phải không?

Hoặc một phần của nó đã bị chôn vùi sau những bức tường bảo vệ mang nét lao lực, bận rộn của người lớn, vẫn đang mong mỏi, khao khát được kết nối lại với sự ngây ngô của trẻ thơ, với sự chân thành mãi không thể phai mờ trong những ánh nhìn trước ngưỡng cửa của thế giới bên ngoài những bức tường đang giam hãm. Có những người hoài nghi sẽ lên giọng chế giễu chúng, nhưng sự khao khát sẽ luôn là chìa khóa để mở ra cánh cổng tới với chân lý ẩn phía sau bức màn

II. Nhân vật Touko.

Đối với Touko, cô là một nhân vật gây tranh cãi nhiều nhất trong tác phẩm Bloom Into You. Cô ấy mang hình tượng một người "chị gái", một "senpai" hoàn hảo, xinh đẹp và được mọi người mến mộ, vừa nhẹ nhàng và không kém phần chu đáo, lại còn mang những đường nét của sự duyên dáng, mang trong mình sự tài năng,... Chỉ cần nhìn cô ấy thôi, cũng có thể khiến cho trái tim của ai đó loạn nhịp, nhưng ở một góc nhìn khác, thì những hành động của cô ấy lại khiến người ta phải suy tư rát nhiều. Touko thích Koito Yuu, rất thích, cô dường như không ngừng đòi hỏi sự gần gũi giữa hai người, nhưng lại không cho phép Yuu được đáp lại thứ tình cảm ấy. Có lẽ trong mơ hồ, Touko đã nhận thức được tình cảm mà Sayaka Saeki dành cho mình, nhưng cô luôn cố gắng giữ nó ở một cái ngưỡng nhất định mà không hề buông bỏ nó. Tuy thân thiện với mọi người, luôn chan hòa và giúp đỡ bất cứ ai cần, nhưng cô lại không cho phép bất kỳ ai được đặt chân vào thế giới nội tâm của mình, ngay cả người mà cô yêu. Chính ở dưới cầu Touko đã thừa nhận "Thà phải chết chị cũng không thể." Cô gái ấy dường như là hiện thân của một pháo đài bất khả xâm phạm, không chỉ chặn lối những người có ý định tiếp cận mình, cô còn trực tiếp tự bản thân chặn lối của chính mình.

Một fun fact rằng tôi dành tình cảm cho tác phẩm này, chủ yếu xuất phát từ nhân vật Touko.

Ban đầu Touko chỉ là một đứa trẻ nhút nhát, bình thường như bao đứa trẻ khác xung quanh, cô luôn nấp sau lưng hình ảnh một người chị hoàn hảo Mio, và hạnh phúc tận hưởng sự yêu thương, chiều chuộng, che chở của chị ấy. Vào một ngày mẹ cần người đi ra ngoài mua đồ, trong trò chơi oẳn tù xì, Mio đã thua và phải ra ngoài... và cô ấy đã không giờ trở lại.

"Cho tới một ngày, chị nhận ra mình không thể làm thế nữa"

Khoảnh khắc đó là lúc Touko nhận ra cô không còn có một bờ vai, một tấm lưng vững chắc để có thể dựa vào. Và từ đó cô bé Touko đã có một "mục tiêu" trong cuộc đời của mình - đó là hiện thực hóa hình tượng người chị gái của chính mình. Thay thế người chị Mio và "hồi sinh" những ước mơ còn dang dở của người chị gái.

Tuy nhiên, Touko cũng chính là người hiểu rõ rằng, "Touko" mà đang đứng trên sân khấu kia, "Touko" ở hội học sinh kia, "Touko" ở trước mặt tất cả mọi người, không phải là bản thân cô. Bản thân cô được chính cô gán cái mác "không có ý nghĩa gì cả" - bản chất của Touko chỉ là một đứa trẻ yếu đuối, bình thường thậm chí có phần yếu kém, và không một ai sẽ thích một Touko như thế, thậm chí chính bản thân của Touko hiện tại cũng tự khinh thường chính mình. Và nếu là vậy thì một lẽ tất yếu rằng, Touko luôn có suy nghĩ là những tình cảm mà người khác dành cho cô ấy chỉ có thể là những sự giả tạo, nếu ai đó thích cô thì chắc chắn là họ đang dối trá.

Touko tự ghét và chối bỏ bản thân mình tới mức cô không thể chấp nhận được tình cảm của những người khác. Và đối với một Touko như thế, cuộc sống của cô trở thành một hành trình của sự cô độc, của sự tuyệt vọng. Cô thức dậy mỗi đêm vì những cơn ác mộng, lặp lại nhiều lần cùng một cảnh tượng -cô em gái Touko nũng nịu với người chị gái, rồi cùng nhau chơi oẳn tù xì, rồi người chị rời đi, và sau đó là tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi cạnh bên tai của cô.

Khi thứ bí mật của Touko được hé lộ, tôi lại nghĩ đến câu chuyện đã xảy ra trong "Rừng Na Uy"

Người chị gái của Naoko giống như một cô gái thật sự hoàn hảo, theo những mô tả của người xung quanh "Cô ấy luôn xếp hạng nhất trong mọi việc, là người học giỏi nhất, chơi thể thao giỏi nhất, rất có uy tín và khả năng lãnh đạo. Cùng với tính cách rất nhiệt tình và vui vẻ, cũng được rất nhiều bạn nam ưa thích, được giáo viên quý mến,..." Điều duy nhất khó hiểu về Naoko, là cô thỉnh thoảng hay tự nhốt mình trong nhà nhiều ngày, bỏ ăn bỏ uống và không nói chuyện với bất kỳ ai. Nhưng sau đó vài ngày, cô lại ổn định trở lại, mang gương mặt vui vẻ và quay trở lại trường.

Và rồi, một ngày nọ, người chị gái của Naoko, đã trở thành một cái xác chết lơ lửng.

Có lẽ rằng sự trưởng thành dẫn họ vào mâu thuẫn, chông chênh. Nhưng cô ấy không chấp nhận thứ bản ngã méo mó đang bị sự trưởng thành nhào nặn ấy nên cuối cùng, cô lựa chọn cái chết để kết liễu và để chối bỏ bản ngã của chính mình.Có lẽ cái kết cục của người chị gái ấy, như một kết quả tất yếu của việc phủ nhận mọi cảm xúc của chính mình để hành xử như một con người hoàn hảo trong mắt của người khác.

Sự giả tạo và xu hướng ngược đãi bản thân của Touko, theo mặt logic của cốt truyện, chủ yếu là xuất phát từ cái chết của chị gái cô, Mio - có thể được coi là một dạng của PTSD. Nhưng chính Touko cũng từng khẳng định rằng, cô không muốn từ bỏ "một Touko" xuất sắc, được yêu mến này, do đó cô đã kiên trì con đường đầy đau khổ ấy.

Tôi cảm thấy được một sự đồng cảm với sự nhận thức bản thân của Touko (và cả chị gái của cô) trong một cái "ngữ cảnh" sâu sắc hơn, là những thứ xiềng xích mang tên xã hội đặt lên những người phụ nữ.

Như tác giả Nakatani Nio đã viết, Touko đang bị giam trong một chiếc lồng kính trong suốt.

Có thể nói rằng, cách tốt nhất để kiểm soát một ai đó là can thiệp vào chính thứ "bản sắc" của họ. Bởi vì nếu ngay cả bản thân mình tin rằng mình không xứng đáng để có thể được sống theo cảm xúc riêng của mình, mình không xứng đáng được yêu, thậm chí không xứng đáng để được tồn tại. Cô gái trong câu chuyện này, Touko Nanami, phải "giả vờ" để trở thành, hay đúng hơn là "trở thành" một người khác để xứng đáng được tiếp tục sống - thì sẽ không còn cần thêm sự "kiểm soát" nào nữa. Cái gọi là "Yamato Nadeshiko" hay "Người chị gái hoàn hảo", ngay từ ban đầu nó chỉ là một hình ảnh thuần khiết tuyệt đẹp, nhưng đã trở thành một gánh nặng khi tất cả mọi người nhìn nó với ánh mắt của sự ngưỡng mộ rồi vô thức đặt rất nhiều áp lực lên nó.

Vì dù sao... ai cũng thích và ngưỡng mộ những cô gái mang dáng vẻ hoàn hảo, lại còn đối xử tốt với họ nữa, phải không?

Touko liên tục mang cái ý nghĩ rằng bản ngã thật sự của cô không có ý nghĩa gì để tồn tại, và cô phải trở nên giống như người chị gái trong ký ức của cô.

Dù liên tục tự xiềng xích và ngược đãi chính bản thân mình, nhưng chưa bao giờ cô buông ra bất cứ lời than phiền hay sự hối tiếc nào.

Những xiềng xích như thế, tồn tại xuyên suốt trong văn hóa của Nhật Bản. Đó không phải một thứ gì đó như chúng ta vẫn nghĩ về sự bạo lực, ngược đãi,... mà nó đơn giản chỉ là thứ ảnh hưởng đến nhận thức của một con người, được tạo nên từ kỳ vọng của mọi người đặt lên mình qua hình tượng của "người chị gái hoàn hảo". Và đó chính là "chiếc lồng kính" kiên cố nhất, vì nó không phải thứ được tạo ra từ bên ngoài, mà là được sinh ra từ chính bản thân mỗi con người.

Và như ta đã biết, cái nỗ lực cố gắng để "trở thành" người chị gái Mio của cô, không hề êm đẹp. Ngay cả những người xem "cẩu thả" nhất cũng có thể nhìn ra sự tuyệt vọng của cô qua một số phân cách. Cô ấy khiến chính bản thân mình kiệt sức rồi sau đó đến "hút đi" sức sống của người khác khi cô cảm thấy bản thân không thể tiếp tục đứng vững trên thứ "sân khấu" này.

Không phải là Touko không có đủ sự cố gắng, nỗ lực - mà đây là sự bế tắc trong nhận thức của chính bản thân cô.

Do đó, chỉ một chi tiết này cũng đủ để phá vỡ thứ hình ảnh về "người chị gái hoàn hảo" hay "Yamato Nadeshiko".

Nó không đẹp đẽ như chúng ta vẫn từng tưởng tượng. Dưới vẻ ngoài đáng yêu, hàng ngàn hàng vạn linh hồn phải vật lộn, đấu tranh mỗi ngày để duy trì sự tuyệt vời mà chúng ta được chiêm ngưỡng thấy.

Nếu một trí tưởng tượng đang cố gắng nuốt chửng con người, thì cái thứ trí tưởng tượng đó không cần thiết phải tồn tại.

Chúng ta cũng có thể để cho những đứa trẻ ấy, trở lại chính bản thân chúng. Dù bản thân chúng có không tuyệt vời, có tồi tệ như thế nào đi chăng nữa, thì có vấn đề gì đâu chứ?

Nhưng cái nghịch lý trong trường hợp của Touko Nanami, là chọn giải pháp hiện thực hóa hình ảnh của một người khác.

Những gì cô ấy nhận được khi làm điều đó, có thể không phải chiếc chìa khóa mở cửa giải thoát cho chính bản thân của Touko, nhưng cô vẫn chọn cách không nhờ sự giúp đỡ từ "bên ngoài", cô ấy không biết cách để chìa đôi tay ra để nói lên lời cầu xin sự giúp đỡ, nên là cô ấy chỉ có thể tiếp tục chịu đựng nó.

Trong cái xã hội ngày nay, những vụ t.ự t.ử của giới trẻ xuất hiện mỗi ngày, khiến đôi khi chúng ta lại nghĩ rằng - giá như những đứa trẻ ấy có thể vươn đôi tay ra để cầu xin sự giúp đỡ từ những người bên cạnh họ, giống như Touko vậy.

Có thể một điều gì đó sẽ xảy ra, và khiến mọi thứ chuyển hướng?

Khi nghĩ đến những điều như vậy, tôi thật sự thấy bản thân thật tồi tệ khi đã buông lời trách móc Touko, thật sự tôi nghĩ rằng cô ấy không đáng bị vậy.

Nếu như tôi cùng tham gia vào dàn đồng ca "Tại bạn chưa đủ cố gắng". thì cũng như tôi đang tham gia vào thứ nguyên nhân gốc rễ, thứ tạo nên tất cả các khó khăn áp lực cho cả Touko, Yuu lẫn Sayaka.

"Bạn phải đáp ứng được kỳ vọng của người khác về mình! Nếu không sự tồn tại của bạn không có bất cứ ý nghĩa gì cả."

Nhưng liệu sự thực có phải như vậy?

III. Nhân vật Yuu, biểu tượng cho sự ân cần, dịu dàng, thấu hiểu và sẻ chia.

Từ quan điểm của một người đọc, Touko luôn luôn đặt ra những yêu cầu, đòi hỏi không hề công bằng với Yuu. Cô luôn tiếp cận, gần gũi, kiểm soát với Yuu, luôn luôn yêu cầu sự tiếp xúc thân mật, để rồi từ từ đẩy cái "giới hạn" của Yuu lên cao hơn, nhưng lại không cho phép Yuu được đáp lại cô, không cho phép Yuu thích bản thân cô, không cho phép em ấy được thể hiện cảm xúc chân thực với cô - giống như bản thân cô ấy không cho phép mình làm những điều tương tự. Trong hình ảnh trang bìa của manga chapter 16, có hình ảnh của đôi bàn tay của Touko nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của Yuu, khiến em ấy không thể nghe thấy gì cũng không thể nói lên bất cứ điều gì.

Với Yuu, dường như em ấy được Touko hết mực "chiều chuộng", nhưng thực sự là em ấy không có quyền tự chủ nhất định. Không chỉ không thể thú nhận cảm xúc thật của mình, ngay cả việc bày tỏ niềm vui, sự hứng thú khi ở bên Touko cũng bị cô coi là dấu hiệu của việc nảy sinh tình cảm, và bị Touko dập tắt ngay lập tức. Ngay cả khoảnh khắc hai người nằm chung một chiếc giường, Yuu cũng không thể chủ động nắm lấy tay của Touko.

Ở một góc độ nào đó, hình ảnh Yuu Koito dường như là một "tù nhân" của Touko trong thứ nhà giam mang tên tình yêu.

Nhưng theo quan điểm, góc nhìn của Touko, nó lại không hề trông giống như vậy, dù là bất cứ thời điểm nào trong tác phẩm, nó luôn hoàn toàn khác.

Có thể nói, với Touko thì nó giống như cô ấy đang uống một chai nước duy nhất trong một cái sa mạc vậy.

Những giọt nước tinh khiết và ngọt ngào, nhưng rồi một lúc nào đó thì nó cũng sẽ cạn...

Trong tâm trí của Touko, cô luôn cho rằng bản thân không xứng đáng được thích, không xứng đáng được người khác đem lòng yêu. Cô luôn cho rằng không một ai thật sự thích cô, mọi người nói rằng họ thích cô đều là những kẻ dối trá. Thứ tốt nhất mà Touko có thể nghĩ ra, đó chính là đem lòng yêu sâu đậm một người không thể đem lòng yêu ai, từ đó chầm chậm "vắt kiệt" từng chút tình cảm của người đó. Và Touko đã tin rằng Yuu là một người như vậy, một con người không thể yêu ai.

Cái thứ gọi là "kế hoạch" của cô chính là mang sự "tàn nhẫn" đến cho Yuu, và cả chính bản thân của cô.

Sự mong đợi về cảm giác mất mát cuối cùng gây đau đớn hơn nhiều thứ cảm giác mất mát đó.

Trong thứ gọi là "kế hoạch" của Touko chỉ có hai kết quả xảy ra:

Một là, Yuu đem lòng yêu cô ấy và Touko bắt đầu chán ghét Yuu, để rồi đánh mất em ấy.

Hai là: Yuu không đem lòng yêu cô ấy, và cuối cùng rời đi vào một khi nào đó Touko không cần em ấy nữa, để rồi đánh mất em ấy.

Có thể nói rằng tất cả các con đường mà Touko đã nghĩ tới đều dẫn đến sự bế tắc và khủng hoảng, Touko giống như chỉ đang thưởng thức những giọt mật ngọt ngào cuối cùng trước đi đánh mất Yuu.

Điều này giải thích cho lý do tại sao Touko luôn trở nên rụt rè khi cần sự an ủi đến từ Yuu nhất. Không phải rằng Touko không muốn nói sự thật với Yuu - Yuu là người duy nhất trên thế giới có thể khiến Touko thành thật với một phần bản thân của mình. Touko chỉ đơn giản là không muốn thứ tình cảm của Yuu được sử dụng (đọc lại phần chai nước bên trên), nên cô ấy đã cố gắng tiếp tục chịu đựng như cách Touko vẫn thường làm. Cô đã nghĩ rằng bằng cách không tiết lộ bất kỳ thứ gì về cảm xúc thật của mình, thì sự kiên nhẫn của Yuu dành cho cô sẽ không bị hao hụt đi, và thời gian Yuu ở cạnh bên cô được kéo dài thêm một chút.

Sự độc thoại nội tâm của Touko khi nhìn thấy pháo hoa được bắn lên là biểu hiện dễ thấy nhất cho thứ tình cảm của Touko.

Touko như là một "kẻ giam cầm kiêu ngạo" nhưng thực sự bản chất lại rất khiêm nhường, luôn sợ hãi "tù nhân" của mình sẽ phá vỡ thứ lồng giam đó và rời bỏ cô đi mãi mãi.

Miễn là một khi Touko còn sống trong "lớp vỏ" của chị gái mình, thì cô không có khả năng nhìn thấy được những nhu cầu, cảm xúc thật sự của Yuu, do đó cô càng không thể đáp ứng những thứ yêu cầu đó. Đây giống như là một vở kịch do Touko tự đạo diễn, cũng chính là nhân vật duy nhất trình diễn nó trong thế giới cô lập của chính bản thân cô. Nhưng nó như là một sự nỗ lực vừa vô ích lại còn mang dáng vẻ của sự tuyệt vọng của Touko.

Nhưng may mắn thay, chính "tù nhân" của Touko lại chính là thiên thần cứu rỗi tâm hồn cô khỏi nơi này.

Câu hỏi được đặt ra là, tại sao Yuu lại có thể trở thành thiên thần? Bởi vì Touko đã trao cho Yuu một điều gì đó rất quan trọng dù nó hoàn toàn trái ngược với mong muốn ban đầu của cô-

Đó chính là cảm giác thích một người.

Tại sao Touko lại có thể trao cho Yuu thứ cảm giác này?

Tôi nghĩ có hai lý do chính, lý do đầu tiên tôi sẽ để lại phần sau, nhưng lý do thứ hai là trong quá trình Touko đang "kiểm soát" tình cảm của Yuu dành cho mình, cô không chỉ "lấy đi" chúng mà còn "tặng lại" nó.

Touko đã tặng lại những thứ cảm xúc rất chân thực trong khi đang "lấy đi" thứ tình cảm của Yuu. Có thể nói nó là thứ "thật" nhất về Touko ta có thể nhìn thấy.

Bởi lẽ, tình cảm của Touko dành cho Yuu hoàn toàn là thật.

Bởi lẽ nếu không có điều đó, câu chuyện thể không thể tiếp tục diễn ra.

Touko đã thật sự đem lòng thích Yuu. Đó là thứ cảm giác, cảm xúc tự nhiên, thứ cảm xúc của bản năng. Cô đã thích những lời nói, những hành động, dáng vẻ về ngoại hình và cả cơ thể của Yuu.

Chính vì Touko thích Yuu, nên chỉ trước mặt Yuu thì cô mới sẵn lòng bộc lộ một phần bản chất thật sự của chính mình. Touko thật sự là một cô gái rất đáng yêu theo nhiều góc nhìn khác nhau, ví dụ như cô ấy đỏ mặt khi Yuu chủ động nắm lấy tay của cô (khi đó Yuu chưa đem lòng thích Touko, nên em ấy có thể tự do làm bất cứ gì mình thích), hay là ngượng ngùng lúng túng khi nghe Yuu gọi cô là "Touko-senpai", hay đơn giản hơn là vui mừng đến mức mất kiểm soát khi nhận được tin nhắn từ Yuu... Cô thể hiện ra rất nhiều trò nũng nịu, một hình ảnh của một cô em gái đáng yêu, khiến người khác cũng phải đỏ mặt khi nghĩ tới nó.

Yuu, là một người chưa từng trải qua cảm giác "yêu" hay cảm giác thích một ai đó trước đây, cô thực sự là một người rất nhạy cảm và đã thành công nắm bắt được thứ cảm xúc chân thực của Touko.

Ban đầu, Yuu cũng như bao người khác, ngưỡng mộ người "chị gái hoàn hảo" như biết bao người khác xung quanh, nhưng khi cô được "chìm đắm" cạnh bên một Touko thật sự, Yuu đã không chọn cách sợ hãi và trốn chạy. Có thể ban đầu, thứ cảm xúc Yuu có chỉ đơn thuần là lòng thương cảm, nhưng dần dần, Yuu đã đem lòng thích một Touko thực sự. Dù chỉ là thoáng qua, nhưng hình ảnh của Touko Nanami hiện lên trước mặt của Yuu với hình ảnh một con người xinh đẹp và đáng yêu, điều này dễ dàng chiếm lấy trái tim bé bỏng của em ấy.

Chính vì Yuu đã đem lòng thích Touko, vì em ấy đã thấy được hình ảnh một cô gái nhỏ bé cô đơn, bất lực đang nấp sau chiếc mặt nạ của sự giả tạo. Vì muốn ôm lấy cô gái nhỏ trước mắt đó, Yuu đã chọn cách không bỏ cuộc! Vì nó, Yuu đã chấp nhận nỗi đau của cảm giác bị "câm lặng", chịu đựng sự tuyệt vọng của Touko khi cô ấy tìm đến mình để trải nghiệm liên tục thứ cảm giác thân mật,...Cho đến khi Touko bộc lộ mong muốn của bản thân mình rằng cô muốn "giam cầm" lấy thứ tình cảm của Yuu, thì lúc này sự bùng nổ sức mạnh, hình ảnh của sự đấu tranh đã được phất cờ trở lại.

Đây là quan điểm của cá nhân tôi: Nếu không tạo ra được một thứ cảm xúc thật sự, thì bạn không thể nào giành được lòng tin của một con vật nhỏ, chứ đừng nói đến trái tim của con người. Mặc dù ta thấy rằng sự quyến rũ, sự gần gũi về thể xác của hai người đã làm trái tim của Yuu đập nhanh hơn, nhưng nếu chỉ có như thế thì thứ đang tương tác với Yuu suốt thời gian qua chỉ là một con Robot hoàn hảo của thế kỷ 23 (không có túi thần kỳ) đang thực hiện vai trò một người "chị gái hoàn hảo", thì Yuu chắc chắn sẽ không thể nào đem lòng yêu cô ấy, và cũng sẽ không bao giờ phát triển một ý chí để đáp lại lời kêu cứu của Touko với mong muốn thoát khỏi sự giam cầm suốt bao năm qua.

Gặp gỡ Yuu, như là một phước lành được ban xuống cho Touko. Nhưng, giống như những câu chuyện cổ tích về những vị thần cứu rỗi loài người, thì ngay cả khi thượng đế gửi ai đó đến để cứu lấy bạn, thì bạn vẫn phải tự mình nắm bắt lấy cái cơ hội đó. Và đây chính là một điểm quan trọng trong tác phẩm khi Touko đã vươn tay của mình ra.

Nhận ra mình đã thích ai đó, rồi cưỡng bức, xảo quyệt để khiến họ ở lại, rồi kiểm soát họ,... một quá trình méo mó mang đầy tính "bệnh hoạn". Nhưng riêng cái sự ấm áp của tình cảm thì lại hoàn toàn là thật, là thứ cảm xúc xuất phát từ chính con tim chứ không phải một ý định nào đó được toan tính từ trước.

Trong buổi hẹn hò ở thủy cung, dù có muốn hay không thì trái tim của cô gái Touko Nanami, đã bị sự thật làm tổn thương rất nặng nề. Vì chị gái của cô, Mio Nanami, hóa ra không phải là một người hoàn hảo trong ký ức của cô. Những bậc thang mà đó giờ cô đã cố gắng leo lên, ngay từ đầu, thì đã là ảo ảnh.

Nhưng cô không thể từ bỏ nó, bởi vì cô biết rằng ngoài nó ra, cô không còn bất cứ điều gì cả

Điều duy nhất Touko có, chính là ảo ảnh về người chị gái Mio, thứ mà trước nay chưa bao giờ thực sự tồn tại.

Đối với một cô gái đang trong độ tuổi này, điều này thật sự rất tàn nhẫn. Dù cô đã cố gắng để trở thành một người khác, ít nhất "người khác" ấy lại từng là người chị gái yêu quý của cô, là người từng rất thân thiết với cô. Bây giờ, ngay cả chút trí tưởng tượng đó cũng đã mất đi. Cái tòa tháp được xây dựng bằng hầu hết cuộc đời ngắn ngủi của cô, hóa ra chỉ là một cái "lâu đài cát", khi cơn gió mạnh thổi qua, nó chỉ còn là một vùng cát trống trải.

Khi đó Touko đã thật sự rơi vào trạng thái mất phương hướng của cuộc đời mình.

Và lúc này Touko đã nói với Yuu rằng cô thật sự thấy nhẹ nhõm khi nói từ 'thích'...cô cảm thấy an tâm vì cô có thể chủ động thích một ai đó. Như chính Touko đã chia sẻ trong phân cảnh cuộc đi chơi ở thủy cung, rằng cô chưa thấy chị gái mình yêu một ai nên chắc chắn rằng dù Touko có cố gắng đến đâu thì cô cũng chả thể nào tái hiện một hình ảnh ngay từ đầu đã không hề tồn tại ngay cả trong trí tưởng tượng, nên là ngay cả khi tất cả mọi thứ là dối trá, thì cô vẫn có thể khẳng định bản thân mình thật sự thích Yuu - đó là phần duy nhất cô chắc chắn về tính chân thực của nó...Điều này làm cô thấy nhẹ nhõm hơn. Bởi vì phần đó chắc chắn là phần thuộc về chính cô chứ không phải bất kỳ một ai khác.

Như Yuu quan sát, sự mâu thuẫn đã dần bắt đầu xuất hiện trong Touko, cô đã bắt đầu bắt lấy thứ ánh sáng thuộc về chính mình, dù cô chưa biết phải làm gì thì cô vẫn sẽ cố gắng hướng tới ánh sáng đó.

Trong phân cảnh Touko đứng ở sân ga chờ đợi trước khi đi gặp Yuu ở thủy cung, có lẽ cô đã suy ngẫm về nhất nhiều điều. Nếu chỉ để ý một chút thôi bạn cũng để ý rằng, ở phân cảnh đó khi Touko đã lạc mất phương hướng của mình, qua những đoạn tự thoại ở trước ngôi mộ của chị gái cô và cũng như đoạn tự thoại ở trước sân ga, thì thứ đầu tiên cô nghĩ tới không gì khác chính là sự hiện diện, hình bóng của Yuu Koito, điều đó đủ để cho ta thấy rằng sự tồn tại của em ấy quan trọng với cuộc đời của Touko đến nhường nào.

Tôi nhớ lại một tiểu thuyết của Haruki Murakami, mang tên "After Dark". Trong câu chuyện này, người chị gái Eri Asai rơi vào "một giấc ngủ dài" và không có dấu hiệu hồi tỉnh. Trong một thế giới song song, cô đã bị mắc kẹt trong một chiếc Tivi bởi một người đàn ông không có mặt. Dù cho cô có cố gắng hay kêu cứu thế nào, thì cô cũng không thể thoát được ra.

"Cảm giác như bộ khung sườn đang nâng đỡ cơ thể của cô đang bị "tháo dỡ" từng chiếc một”.

Bên trong cơ thể của cô mất đi thứ trọng lượng mà nó cần có để rồi trở nên "trống rỗng". Các cơ quan, các cảm giác, các thớ thịt cùng với ký ức tạo nên con người cô cho tới lúc này, đã bị bàn tay của một ai đó lột sạch xuống một cách đầy khéo léo. Kết quả cô trở thành một thứ tồn tại vô nghĩa. Một cơn gió lành ập tới thân xác cô, cô đã cố gắng hét lên thật to "Tôi không muốn trở thành như vậy!" Tuy nhiên, mặc dù cô đã rất cố gắng để hét lên, nhưng cái âm thanh phát ra từ cổ họng cô lại nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy được"

Cụ thể những gì đã xảy ra với Eri Asai thì tôi khuyên bạn nên thử đọc tác phẩm này một lần, nhưng có thể nói rằng cô gái ấy đã rất sợ hãi, nhưng lại không còn bất cứ sức lực nào để chống cự.

Cuộc trò chuyện trong thủy cung đã khiến tôi nghĩ đến một điều tương tự như thế. Nghĩ về một Touko đã từng khóc lóc, kêu cứu y hệt như thế trong một "ngôi nhà kính", để rồi sau đó tự nỗ lực mà tìm thấy một tia sáng dẫn cô ra ngoài, thật sự là một nỗ lực đáng ngưỡng mộ.

Dù có bao nhiêu vấn đề cần xem xét hay chỉ trích thì tất cả có thể để lại đằng sau

Bây giờ thứ xứng đáng dành tặng cho sự nỗ lực đó, là nhận được một cái ôm.

Nhiều người cảm nhận rằng khoảnh khắc diễn ra trên sân thượng ở chap 28 có phần hơi đột ngột, khi Touko đòi hỏi được hôn Yuu. Dù cá nhân tôi cũng cảm nhận được một sự "không hoàn thiện" của nó, nhưng khi xét trong một "chuỗi sự kiện" thì nó lại hợp lý. Bởi vì trong phân cảnh tại thủy cung, Touko đã "cảm nhận được một điều gì đó".

Mặc dù không biết chuyện gì đang xảy ra, không biết bản thân phải làm gì, không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng cô vẫn muốn đặt hết sự tin tưởng vào Yuu.

Thay đổi bản thân, một plot khá clinche trong anime, dường như nó chỉ giống như việc bạn bật một công tắc vậy. Bạn tắt nó đi, và bùm, chiếc "mặt nạ" đó tự động biến mất, và thứ bản ngã thật sự của nhân vật sẽ tự nhiên xuất hiện.

Nhưng tất nhiên xét trên thực tế, điều đó có nghĩa rằng ta sẽ phải "phá hủy" đi tất cả mọi thứ, từ thói quen, kế hoạch, góc nhìn về cuộc sống, ý nghĩa sự tồn tại,... tất cả mọi thứ, để rồi bắt đầu xây dựng lại từ con số không tròn trĩnh.

Tâm lý là một lĩnh vực cực kỳ phức tạp, ngay cả khi đó là chính bản thân của bạn thì bạn vẫn không thể nào hoàn toàn hiểu hết được, nhưng sự thật thì thứ cảm giác phải chịu đựng cái nỗi đau đến xé nát tâm can từ việc "phá hủy" đi tất cả mọi thứ, sự mất mát từ trong một tâm hồn trống rỗng, và phải từ từ tái thiết lại khung đường cho tất cả mọi thứ.

Đó là một điều cực kỳ khó khăn, thậm chí có thể xem là một kỳ tích. Những người có khả năng làm được như vậy trong thế giới thực của chúng ta, chắc chỉ là một trong hàng triệu người, hoặc có khi còn thấp hơn vậy.

Nên do đó, chỉ khi Touko đã trở lại với chính mình một cách xuất sắc như vậy, thì chúng ta mới hiểu rằng tại sao cô ấy lại cảm thấy tức giận với kịch bản mới của vở kịch trong chapter 26 tới vậy, nó như thể dường như là mọi người đang bỏ rơi cô ấy vậy.

Và cũng từ đó chúng ta mới hiểu tại sao Yuu lại nhẹ nhàng và kiên nhẫn với Touko tới vậy.

Rồi tiếp đến, chúng ta hiểu được rằng Touko phải cần dồn bao nhiêu can đảm để cuối cùng giao phó tất cả của cô cho Yuu và để thứ kịch bản ấy đưa cô ra khỏi "vùng an toàn (safe zone)"

Cá nhân tôi, rất yêu thích cái trang bìa truyện của Chapter 23 và 28 Manga. Chính cái thứ niềm tin chân thành, cách dẫn dắt một cách nhẹ nhàng nhưng cũng rất kiên định ấy, bước chân từ một thế giới kín đáo, ra được tới sân thượng để rồi cùng nhau ngắm màn sao đêm, một khoảnh khắc tràn ngập sự ấm áp, hạnh phúc, những thứ cảm xúc chân thật và mang đầy ý nghĩa tuyệt đẹp. Nhiều người đã nói rằng cái mối quan hệ giữa Touko và Yuu là không hề "lành mạnh", nhưng cá nhân tôi thì không nghĩ như vậy. Chính vì có những vấn đề xảy ra trong mối quan hệ giữa cả hai, thì họ mới có cơ hội để cùng nhau cách "sửa chữa" nó. Chính vì hai người họ thật sự chân thành đem lòng thích lấy đối phương, mà Touko có thể theo đuổi thứ tia sáng đó và bước được ra khỏi cái mê cung rối ren, hỗn loạn trong trái tim mình, thoát khỏi "chiếc lồng" giam giữ cô bao lâu nay.

Đó là điều mà cả hai người phải cùng nhau mới có thể khám phá ra. Một phép màu được tạo ra từ tình yêu, một thứ có thể dùng từ "kỳ tích" để miêu tả.

Phần 5 - Vai Trò Của Vở Kịch Và Ý Nghĩa Của Tình Yêu.

I. Liệu pháp kịch.

Liệu pháp kịch (hay Drama therapy) hay còn được biết là tâm kịch, liệu pháp kịch là một dạng trị liệu kinh nghiệm phổ biến nhất. Nó liên quan đến việc tái hiện hoặc tái lập những tình huống xung đột trong bối cảnh an toàn, giúp bạn giải toả bất kì những cảm xúc tiêu cực hay bị nén lại nào liên quan tới tình huống đó.

Hiệp hội trị liệu kịch nghệ Bắc Mỹ (North American Drama Therapy Association) đã có tìm hiểu để làm rõ lý do tại sao những liệu pháp kịch giúp cho việc chữa lành cảm xúc, tâm hồn một cách hiệu quả. Về cơ bản thì, liệu pháp kịch là một liệu pháp mang tính nghệ thuật - sức mạnh sự biểu đạt của nó không đến từ việc chúng ta đi tìm kiếm sự thật một cách khách quan mà là thông qua việc gợi lên thứ cảm giác mang tính chủ quan về tính xác thực và ý nghĩa của sự việc. Bằng cách đắm chìm trong một thế giới hư ảo song song với hiện thực, người tham gia liệu pháp này sẽ có thể tự tạo cho mình những kết nối và đồng thời có thể tự do so sánh các trải nghiệm trong liệu pháp kịch với trải nghiệm của chính bản thân họ.

Khác với các kỹ thuật tư vấn trực tiếp như chúng ta thường thấy ở các bệnh viện, trung tâm y tế, thì liệu pháp kịch giảm bớt các rào cản về mặt tâm lý và căng thẳng thông qua sự tham gia gián tiếp của những người trị liệu. Bằng cách diễn xuất, giả định mọi thứ trong một câu chuyện hư cấu, thì người bệnh có xu hướng tự do hơn trong những suy nghĩ, biểu đạt hay là đánh giá những khả năng thường bị hạn chế trong cuộc sống đời thực của họ. Bởi lẽ, cái bức tranh mô phỏng được vẽ ra chứa đựng những điều có thể khó tiếp cận, gặp được trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người.

Từ đó, cái thứ sức mạnh của liệu pháp kịch được nổi lên nhờ khả năng mở rộng cái giới hạn của nhận thức cùng với hành vi thói quen. Thông qua việc trải nghiệm những tâm trạng và cảm xúc mới trong một thế giới được vẽ ra, những sự đột phá trong tâm hồn sẽ được xuất hiện. Những "chiếc chìa khóa mới" cho các vấn đề phức tạp trong cuộc sống sẽ dần được hé lộ.

II. Vai trò của những vở kịch trong anime, manga.

Trước khi đi vào phân tích tác phẩm, chúng ta sẽ đi đến vai trò của những vở kịch trong anime, manga.

Những vở kịch trên sân khấu ấy giữ một ý nghĩa đặc biệt trong cách kể chuyện (storytelling) của không chỉ anime mà còn của manga, mang lại nhiều hơn là những cốt truyện đơn giản hay là một màn trình diễn mang tính giải trí. Dù là một vở kịch độc thoại đầy cảm xúc trong Clannad hay vở kịch mang phần hài hước trong Fruits Basket, thì những vở kịch này thường đóng vai trò như đòn bẩy, điểm chạm then chốt cho một quá trình "thanh lọc" cảm xúc và sự phát triển của các nhân vật nói riêng hay cốt truyện nói chung.

Cụ thể, những vở kịch như vậy mở ra các cơ hội để có thể phản ánh rõ hơn hành trình của các nhân vật trên sân khấu, cũng như những "diễn viên" trên sân khấu khoác lên mình một chiếc mặt nạ tạm thời để hóa thân thành các nhân vật khác nhau trong những vai diễn được giao trong vở kịch, và bằng cách chiếu những vấn đề hiện tại vào một kịch bản mang hơi hướng của sự hư cấu, những quan điểm, góc nhìn mới đã xuất hiện về những xung đột âm ỉ trong cuộc sống, cùng với đó là những hy vọng và ước mơ.

Do đó những vở kịch trong anime, manga đã mở đường cho sự "thanh lọc" cảm xúc, rồi từ đó thúc đẩy thêm những nấc thang mới trong nhận thức về bản thân cho các nhân vật. Những vai diễn của họ có thể đã và đang gói gắm những đau đớn, những bí mật, nhưng điều chưa thể nói ra, những điều chưa thể được giải quyết,... Tất cả chúng đã được "đóng gói" thành các hình thức dễ tiếp cận hơn cho người đọc, người xem. Và từ đó, việc xem hay đọc những câu chuyện này trở nên sống động hơn trước mắt của người xem, chúng ta bất chợt hiểu hơn về những tình huống có thể là của chính bản thân mình vì nó đang được thể hiện qua một nhân vật hư cấu khác.

Bằng cách mượn đề tài từ những câu chuyện cổ tích, những bộ phim hoạt hình từ đó tạo ra một thế giới mang tính ẩn dụ và biểu tượng hơn, nơi mà những khó khăn hay nỗi đau được ngăn cách khỏi phần cảm xúc của các vai diễn trên sân khấu. Trong cái thế giới của vở kịch dựng lên, chúng ta được phép tạm thời quên đi những cảm xúc tiêu cực, và mở lòng đón nhận những điều tuyệt vời mà cuộc sống thực mang lại. Khi vở kịch kết thúc, khi màn sân khấu đóng lại, chúng ta lại trở về thực tại với một tâm hồn tốt hơn để đối mặt và bước tiếp trên hành trình của mình.

Dù là đang phải vật lộn với những nỗi đau trong con đường của sự trưởng thành hay những tổn thương do cá nhân hay do hoàn cảnh tạo ra đi nữa - thì sự khám phá qua kịch nghệ, đã mở ra những cánh cửa của trí tưởng tượng vượt qua những quan điểm, lối suy nghĩ thường gặp. Khi ta thắp sáng ngọn đèn nơi những khía cạnh bị lãng quên trong cuộc sống hàng ngày, những khả năng, những hi vọng lại hiện lên để phản chiếu giá trị của bản mỗi nhân vật, mỗi con người trên sân khấu rộng lớn kia.

Nhờ những vở kịch tồn tại, các nhân vật có cơ hội chuyển hóa những thứ "bão tố" bên trong mình thành động lực để có thể tiếp tục tiến bước sau khi bức màn mang tên sân khấu được khép lại. Những minh chứng trong các tác phẩm kinh điển của từng thể loại, với những vở kịch đóng vai trò tạo nên những bước ngoặt trong quá trình chuyển biến tâm lý. Ví dụ như một kẻ bắt nạt nhận ra sự hèn nhát của bản thân mình, được thể hiện qua hình mẫu một hoàng tử dũng cảm đứng lên chống lại những kẻ xấu, hay những nạn nhân của tình trạng bạo hành thời thơ ấu đang ngắm nhìn những nàng công chúa trong các câu chuyện cổ tích vượt qua mọi trắc trở bằng thứ phẩm giá kiên cường của chính mình, để rồi từ đó khám phá ra giá trị của bản thân để có thể tiếp bước mà xây dựng nên cuộc sống mới.

Hoặc có thể đó là một nhân vật được kết nối với một cái giấc mơ mà người đó đã có khi còn ở thời trẻ thơ, khi mà trí tưởng tượng là thứ thống trị tất cả - cùng những điều tuyệt vời đang chờ được khám phá phía sau của sự trưởng thành. Tiếp đến, ngay cả những hành động đơn giản hơn như quá trình chuẩn bị sân khấu hay kịch bản, cũng thúc đẩy sự phát triển đầy tinh tế dành cho những nhân vật tham gia, bất kể là chính hay phụ. Họ cùng cố gắng và nỗ lực vượt qua mọi rào cản xã hội, mọi xích mích thường ngày.

Từ những khâu thiết kế trang phục, dựng phông nền, chế tác đạo cụ, hay đơn giản cùng nhau luyện tập - thì tất cả đều như đang làm sâu sắc hơn sự liên kết giữa những con người, làm sâu sắc hơn mối quan hệ giữa các nhân vật, theo cái cách mà một tác phẩm học đường sẽ không mấy khi tạo quá nhiều điều kiện để thể hiện. Những cảm xúc được bộc lộ trong diễn xuất cũng chính là một trong các cách phản ánh những bóng tối trong nội tâm phức tạp của nhân vật và chúng như được những nét cọ nhẹ nhàng đưa qua để biến chúng thành những thứ lành mạnh hơn, để từ đó giúp chữa lành bên trong tâm hồn của mỗi người.

Như vậy có thể thấy, nghệ thuật của kịch nghệ trong anime/manga đã mở ra nhiều hướng mới cho việc pha vào những ý nghĩa sâu sắc nhưng cũng rất nhạy cảm. Bằng cách mượn dùng các đề tài từ những phép ẩn dụ mang phần nhẹ nhàng của thế giới cổ tích, hay những câu chuyện sâu sắc hơn được vẽ nên từ góc tối của nội tâm những nhân vật trong vở diễn để rồi sự tin tưởng của người xem hướng đến nơi sân khấu kia được tiếp tục duy trì, để nhìn thấy những mối liên hệ dường như đã bị che khuất bởi những yếu tố khách quan. Và việc vào vai của những vai diễn trong tưởng tượng, mở ra một cánh cửa của tầm nhìn rộng lớn hơn rất nhiều, cái không gian của danh tính nhân vật như được thực sự trải dài tới vô tận. Những thứ trang phục, cảm xúc của những nhân vật trong câu chuyện mà họ khoác lên, phần nào đã góp được chút gì đó vào bản sắc của họ khi tất cả trở lại với cuộc sống thường nhật.

III. Vở kịch "I Only Know You".

Vở kịch được Touko và Yuu cùng với mọi người của hội học sinh trường cao trung Tohmi không phải là một phương pháp trị liệu có chủ ý như bên trên tôi đã phân tích. Bản chất nó bắt nguồn từ mong muốn của chủ tịch hội học sinh hiện tại, tức là Touko Nanami, muốn hoàn thành tâm nguyện đang còn dang dở của người chị gái đã mất của cô.

Tuy nhiên, đã có nhiều yếu tố xảy ra, cả chủ quan lẫn khách quan trong quá trình chuẩn bị cho vở kịch này, dẫn đến vở kịch này đã trở thành một liệu pháp tâm lý chữa lành cho diễn viên chính của vở kịch, tức là Touko.

Vở kịch "I Only Know You" có thể xem là một diễn biến quan trọng, một điểm lên đến cao trào của tác phẩm Bloom Into You. Cá nhân tôi tin rằng cảm xúc lẫn ánh nhìn của mọi người đã bị cuốn hút bởi sự hoàn thiện cũng như cảm xúc của vở kịch này. Tác giả của tác phẩm này, rõ ràng đã dành ra rất nhiều công sức để hoàn thiện họ. Dù là một tác phẩm chỉ do những học sinh cao trung chắp bút tạo nên, thì vở kịch "I Only Know You" cũng đã đạt được khá nhiều tiêu chuẩn xuất sắc ở nhiều khía cạnh như hình thức, cấu trúc, lời thoại,...

Mặc dù Koyomi, tức người viết lên kịch bản của vở kịch, không hề biết câu chuyện lẫn bí mật của người đàn chị Touko, nhưng cô ấy đúng thật sự là hiện thân hoàn hảo của một người trong vai trò "người kể chuyện", được trang bị cho "đôi mắt của chúa", phần nào khiến chúng ta liên tưởng đến deus-ex-machina. Do đó cái cốt truyện của vở kịch này, thực sự dường như được tạo ra dành riêng cho nhân vật chính Touko vậy.

Tiếp theo là đến khung cảnh nơi vở kịch được diễn ra. Có thể nói vở kịch "I Only Know You" trong tác phẩm này như đang mở đầu một chuỗi cảm xúc phức tạp liên tiếp để từ đó giúp nhân vật chính Touko Nanami tìm thấy sự giải thoát. Câu chuyện trong vở kịch này đã sử dụng nhiều kỹ thuật kể chuyện phức tạp (storytelling) để có thể chạm sâu tới được trái tim của Touko, đó chính là sự đấu tranh với bản sắc của con người cũng như giành giật lại thứ bản ngã vốn đã mờ nhạt của cô.

Câu chuyện về một cô gái đã mắc chứng mất trí nhớ, đã phải đối mặt với một sự khủng hoảng, khi mà Touko đã phải trải qua nó khi chấp nhận vứt bỏ danh tính giả tạo của mình tức là cái "danh tính" của người chị Mio. Và khi cô làm vậy, Touko đã đối diện với khả năng cái bản ngã nội tâm của cô có thể "vỡ" ra bất cứ lúc nào, hơn nữa nó còn là thứ cô luôn chối bỏ sự tồn tại của nó, một thứ cô không coi nó là một phần của chính bản thân mình. Cô gái bị mất trí nhớ ấy tượng trưng cho một câu chuyện không có bất cứ một cái nền tảng vững chắc nào để sống tiếp cuộc đời của mình, cô gái ấy đang tìm kiếm "thứ đó" thông qua những chiếc gương được người khác dựng lên, mỗi chiếc gương chứa đựng "một cô gái" khác nhau. Sự hoang mang về mặt nhận thức của cô gái ấy từ việc cô không thể dựa vào bất cứ điều gì còn sót lại bên trong bản thân mình, một con người bên trong chỉ có sự trống rỗng, tinh thần thì nặng nề sự bất lực, cô gái ấy như không còn một tia hy vọng nào để có thể bước tiếp con đường khám phá những mong muốn, tính cách, ước mơ thực sự là của riêng cô.

Bằng cách đặt tình huống của vở kịch qua lăng kính góc nhìn của một cô gái bị mất đi trí nhớ của mình, tác phẩm đã tạo ra một đề tài cho chúng ta phải suy ngẫm về vấn đề cá nhân rất khó khăn này để rồi tự đặt câu hỏi lại cho chính bản thân mình, để rồi từ đó người xem có thể cảm thông với nỗi đau của cô gái trong tình huống ấy, nhưng vẫn phải giữ được một khoảng cách nhất định, đủ để nhìn tới phần thực tế qua lớp diễn xuất ấy. Hơn nữa, ba lựa chọn của cô gái dựa vào ba mối quan hệ chính của cô gái mất trí nhớ kia - là bạn học, là người em trai, là người cô yêu - nó là một lớp bao phủ rộng lớn, tượng trưng cho các mối quan hệ trong xã hội, mối quan hệ giữa cá nhân đang có những biến động. Những sắc thái được nó thể hiện, đã khiến vở kịch thấm sâu hơn qua tâm trí độc giả, khiến ta phải suy ngẫm nhiều điều. Trước sự mất mát về danh tính nói riêng hay bản sắc của một con người nói chung, để rồi tự đặt câu hỏi "Cô là ai? Cô có thể là ai?" Để rồi tự đặt ra một mâu thuẫn đầy phức tạp nhưng cũng mang đầy sự đau đớn.

Nhưng, nổi bật nhất lại chính là nhân vật cô y tá, một người tưởng như không liên quan gì, nhưng lại trở nên quan trọng tới bất ngờ trong vở kịch này. Là một người ngoài hoàn toàn, cô chả hề biết gì về nhân vật cô gái mất trí nhớ trước kia cả, nên dường như nó lại càng hợp lý hóa hơn để là người thúc đẩy những phần quan trọng trong cốt truyện này khi cô là người không bị bất cứ ràng buộc nào về mối quan hệ người-người trước đây với cô gái, và điều này khiến cô y tá trở thành một "điểm neo đậu" đặc biệt. Cô y tá là người để ý và nhận ra những thói quen vô thức nhưng cũng đầy tinh tế, ám chỉ những yếu tố luôn ổn định, những mảnh ghép tạo nên bản sắc của cô gái dù bản thân cô đã không còn trí nhớ. Ví dụ như thói quen mân mê mái tóc khi cô gái lo lắng hoặc bối rối là một minh chứng - từ những chi tiết có phần bình dị nhưng mang nặng tính cá nhân đó, có thể khiến dẫn dắt khiến cốt truyện trở nên hợp lý hơn khi chèo lái đến sự hiểu biết và chấp nhận bản thân của cô gái trong câu chuyện.

Và hơn nữa, cô y tá khi quan sát cô gái ấy thì cô đã lờ mờ nhận ra được ra cảm xúc cô đơn của cô gái để rồi đi đến kết luận rằng khi cô gái ấy chấp nhận những thứ kỳ vọng nặng nề của những hình ảnh mà những người khác khẳng định rằng họ đã quen thuộc trong quá khứ của cô gái ấy, thì thứ cảm xúc cô đơn và đau đớn ấy sẽ còn trở nên sâu sắc hơn, để từ đó "người ngoại đạo" này đưa ra cho cô gái sự an ủi bằng cách cố gắng tìm hiểu để mà xác nhận một phần nào đó bên trong bản sắc của cô gái ấy, thứ mà không ai khác có thể cảm nhận được.

Ta còn có thể suy ra rằng, vị trí/chức vụ của người y tá trong câu chuyện này, đóng vai trò như một nhà tâm lý học vậy, quan điểm của cô y tá nếu đặt dưới góc nhìn của tâm lý học nó cũng có rất nhiều phần hợp lý, và từ đó cô y tá có thể phát hiện và nhìn thấy những phần mà bị người khác bỏ qua và cho nó là thứ không quan trọng. Và cô y tá cũng có thể nói lên những quan điểm trấn an của mình, thứ mà không bị bất kỳ gánh nặng nào từ quá khứ trong mối quan hệ của cô gái đó đặt lên. Qua sự đánh giá và nhìn nhận từ bên ngoài đó, Touko đã chứng kiến thứ bản ngã trống rỗng của mình đã có sự chuyển biến mà vẫn giữ nguyên ý nghĩa và giá trị cốt yếu của nó. Để từ đó ta thấy được vở kịch "I Only Know You" đã hoạt động như một liệu pháp chữa lành tâm lý dưới lớp vỏ của một vở kịch nghệ. Trước một bức bình phong tưởng chừng như cách biệt giữa giả tưởng và thực tế, người diễn viên chính, Touko Nanami, đã bước ra sân khấu đó để trút bỏ những nỗi đau, những gánh nặng mà bấy lâu nay chưa được nói ra trong cái cuộc sống hiện thực của mình. Khán giả ở cả hai chiều không gian, cả khán giả trong câu chuyện đó, lẫn chính người xem là chúng ta, đã chứng kiến sự sụp đổ của thứ bản ngã "giả tạo" bấy lâu nay, và cùng nhau chào mừng sự tái thiết lập lại thứ bản ngã dịu dàng của nhân vật Touko Nanami.

Vở kịch này đã trở thành một sân khấu hết sức độc đáo, khi đó là nơi mà Touko có thể thoát khỏi mọi ràng buộc đã ám ảnh cô trong cuộc sống hàng ngày của mình. Là một chủ tịch hội học sinh hoàn hảo, Touko luôn phải thể hiện sự tự tin, điềm đạm, và tự chủ của mình... Nhưng ở đây, ngay trên sân khấu này, thì cuối cùng Touko đã có thể để lộ những thứ ẩn giấu, đè nén bấy lâu này trong lòng mình - những cảm giác nghi ngờ, những sự hoang mang, cùng những cảm giác đau đớn về sự đánh mất bản ngã hay sự đấu tranh trong nội tâm. Từ đó sự giải thoát bản thân của cô, đã lan tỏa đến cả những người đứng trên sân khấu khác, đến cả những khán giả khi tiếng thanh âm lời nói của Touko đã vang vọng lên nơi khán trường đông đúc. Sự tuyệt vời mà Touko đã thể hiện, có lẽ đã làm mọi người cảm thấy tự tin vào bản thân mình hơn thay vì luôn bất an lo lắng về những điều tiêu cực có thể xảy đến.

Bởi lẽ, Touko đã sử dụng tài năng trong diễn xuất của mình để tự mình phá tan cái hình ảnh lý tưởng mà cô đã nỗ lực bấy lâu nay để tạo dựng nên trong thế giới thực. Nỗ lực thể hiện mình qua vai diễn, nhập tâm vào nhân vật để từ đó làm cái bàn đạp để Touko có thể thẳng tay không khoan nhượng mà đối mặt với những "cái tôi" đối nghịch của mình. Hình tượng cô gái mất trên trí nhớ trên sân khấu đó như đang thay cho Touko phát ngôn về sự đấu tranh của chính Touko khi cô ấy phải bám chắc vào hình ảnh của người chị gái Mio để khiến cuộc sống của mình được người khác công nhận, khi mà điểm tựa của cô đã không còn tồn tại nữa. Touko đã thú nhận sự mệt mỏi, đau khổ của mình trong quá trình cố gắng nỗ lực duy trì những cảm xúc của chính cô, và lên án những áp lực không ngừng được chính người thân của cô đặt ra, nơi mà không cho phép sự tồn tại của thứ bản ngã rối ren nhưng đầy khao khát thật sự của chính Touko.

Cô ấy sẽ là ai khi mà không có những vai trò, danh tính do những người xung quanh đặt ra cho cô ấy? Liệu có bất kỳ sinh vật nào đang tồn tại dưới tất cả những chiếc mặt nạ hoàn hảo mà giáo viên, bạn bè, gia đình hay xã hội nói chung đặt ra không? Ngay cả chính Touko cũng không biết được câu trả lời cho nó ngoài những cảm giác mơ hồ khi tưởng tượng lớp mặt nạ cuối cùng sẽ bị lột xuống.

Nhưng những tia hy vọng đã xuất hiện thông qua lối cấu trúc kể chuyện của vở kịch ấy. Những thứ bản sắc đa dạng qua con mắt của người khác, đã cung cấp cho không chỉ Touko, mà còn là cả khán giả của hai chiều không gian, để cho tất cả một cơ hội được trải nghiệm những vai trò khác nhau khi cái thứ điểm tựa vững chắc của mỗi con người chúng ta bị mất đi. Bởi lẽ, ngay cả sự mất mát ký ức mà chúng ta đang thấy qua hình ảnh cô gái trên sân khấu này, cũng không hề đồng nghĩa với sự xóa sổ hoàn toàn của bản ngã. Có những điều chúng ta không thể trực tiếp nhìn thấy hay cảm nhận nó, nhưng nó vẫn sẽ luôn tồn tại sâu bên trong mỗi người, và chờ được phát hiện bởi con mắt của một ai đó không bị hình tượng trong quá khứ gây "nhiễu loạn".

Và nhân vật y tá như chúng ta đang được thấy, đã luôn quan sát để rồi đưa ra kết luận khẳng định sự tồn tại những mảnh tâm hồn dù rất nhỏ vẫn luôn tồn tại tiềm ẩn sâu bên trong của cô gái ấy, thứ mà chính bản thân của cô ấy cũng không thể nhận thức được, khi mà cô liên tục bị ràng buộc với cái hình tượng của bản thân trong quá khứ qua những lời kể của những người thân thiết với cô,đại diện cho 3 mối quan hệ thường thấy nhất trong xã hội này. Ví dụ như việc cô gái mân mê mái tóc của mình khi lo lắng không phải là một thói quen ngẫu nhiên mới được sinh ra, mà nó như một tia sáng tồn tại để tiết lộ một phần bản ngã ẩn giấu nhưng cũng rất chân thực. Nhưng cô gái không thể nào nhận thức hay nhìn thấy được nó, bởi cô đang bị ràng buộc, phải bám víu vào cái tư tưởng của những người xung quanh, từ đó những tia sáng này trở nên đặc biệt quý giá vì đã được một người "ngoại đạo" phát hiện và xác nhận nó. Đó là một quá trình để chạm tới đích trước khi đi qua một hành trình, có thể rằng ngay từ đầu không một ai đòi hỏi hay thậm chí là kỳ vọng hình tượng cô gái ấy phát triển những hình ảnh mà họ hình dung trở thành bản ngã thật sự của mình. Để rồi từ đó chúng ta thấy được ý nghĩa của sự chấp nhận, sự rộng lượng không có một giới hạn đong đếm nào như cách hình tượng của cô y tá đã thể hiện trong xuyên suốt vở kịch, nó đã mang lại một sức mạnh phi thường để có thể gọi ra được những đường nét của một thứ bản ngã chân thực hơn.

IV. Ý nghĩa thật sự của tình yêu.

Tôi cảm thấy rằng khung cảnh Touko đã rơi những giọt nước mắt đầy cảm xúc trong lễ hạ màn của vở kịch là một điểm nhấn, là một khung cảnh có thể nói là đáng nhớ bậc nhất của tác phẩm "Bloom Into You". Bởi lẽ trước đó, cô chưa bao giờ rơi một giọt nước mắt cho dù tình cảnh có đớn đau tới mức nào đi chăng nữa. Đó như là một sự bùng nổ không chỉ về mặt cảm xúc trong Chapter 31 của manga.

Dù cho bản thân Touko không thể hiểu được hết mọi điều, nhưng việc trải qua một trải nghiệm mang lại nhiều cảm xúc mãnh liệt như vậy vẫn sẽ âm thầm gây ra những thay đổi trong nội tâm của cô.

Khi đọc qua bản manga và bình luận của người đọc bên dưới, tôi đã thấy một bức tranh có thể nói là khá thú vị. Ví dụ như phân cảnh trước khi vở kịch kết thúc, có lẽ mọi người đã nghĩ rằng cơ bản câu chuyện trong vở kịch đó sẽ khép lại.

Nhìn lại, thì điều này có vẻ khá đúng, nếu người đọc lúc đó là tôi vào thời điểm đó thì cũng có thể tôi đã nghĩ một điều tương tự như thế.

Tuy nhiên thì, sự thực là con đường đó đã không hề ngắn như vậy, kể cả dù là một câu chuyện, thì nó cũng không thể kết thúc một cách đơn giản như thế. Bởi vì nếu cứ như vậy mà kết thúc vở kịch ấy, để mà người dẫn chuyện nói rằng "Và mọi người hạnh phúc về sau", thì điều đó thật sự là hơi đột ngột và có chút tính phi logic.

Thoát khỏi →Tự khám phá bản thân → Học cách yêu một người.

Có thể nói rằng con đường phát triển của Touko Nanami, đến khi kết thúc vở kịch đó, đã đạt được tới giai đoạn thứ hai.

Vì đây là một bộ truyện, một bộ manga, nên giai đoạn thứ hai và thứ ba có thể cùng đồng thời diễn ra, và tốc độ của chúng cũng sẽ được đẩy nhanh hơn. Nhưng cho dù vậy, mọi thứ cũng sẽ không thể cùng hội tụ tại một điểm như chúng ta đã nghĩ.

Nên là khi "sự kết thúc" đang đến, nhưng chúng ta, những độc giả, vẫn đang lo lắng cho nó. Bởi lẽ những người chèo cái chuyển Sasaki-Touko thì đã bỏ chuyển sang đọc fanfic rồi, nhưng còn những người vẫn đang trên con thuyền của Touko-Yuu thì cũng đang bấp bênh không kém cạnh, chúng ta vẫn đang lo về một cái kết thúc không thật sự hoàn hảo cho cả hai.

Để mà phân tích cái lý do cho sự lo lắng của người đọc, thì cũng khá là khó để trả lời nhưng trước hết chúng ta cần đặt ra câu hỏi:

Touko Nanami và Yuu Koito, có còn thật sự quan trọng với người còn lại không? Họ có còn quan trọng với nhau như trước không?

Cái "vòng quay" này hơi có phần vô lý đúng chứ? Thậm chí có nhiều độc giả còn đang cảm thấy tác giả của bộ truyện đang tìm cách để mà kéo dài câu chuyện hơn phải không?

Và rồi độc giả sẽ luôn đặt ra câu hỏi mà ta sẽ rất dễ bắt gặp "Tại sao yêu nhau rồi, không đến với nhau đi, lễ đường đâu, những đứa trẻ đâu?" hay những câu kiểu tương tự như thế...

Nhưng để hiểu được chúng ta cần lật lại những trang đầu để xem nguyên nhân hình thành nên mối quan hệ của hai người họ, bởi vì sau sân khấu, sau vở diễn ấy, cái ý nghĩa của mối quan hệ của hai người đã hoàn toàn thay đổi!

Yuu đặc biệt với Touko vì em ấy không thể thích bất kỳ một ai, nhưng khi mà giờ đây Touko đã biết rằng, Yuu đã thay đổi.

Và ở chiều ngược lại cũng như vậy, Touko từng là một người rất đặc biệt với Yuu, nhưng giờ thì em ấy lại đang cảm thấy sự cô lập trong mặt tình cảm của mình. Bởi lẽ, như đã đề cập trước đây, một trong những lý do Yuu đem lòng thích Touko là vì Touko đã thể hiện một Touko thật sự, một Touko đẹp đẽ và dễ thương khi ở cạnh bên Yuu.Đó là một lý do, và nếu bạn đọc phần 3 của bài viết này thì bạn đã biết vẫn còn một lý do khác tôi chưa đề cập tới đúng chứ? Bởi vì khi giải thích ở đoạn này thì mạch flow nó sẽ dễ hiểu hơn, và tôi cần giải thích cẩn thận hơn một chút để nó rõ ràng hơn, và điều này có thể mang nhiều quan điểm cá nhân của người viết là tôi.

Tôi nghĩ rằng Yuu có thể thích Touko không chỉ vì con người thật của cô ấy đẹp hay là dễ thương. Mà Yuu còn chịu ảnh hưởng từ cái cách Touko theo đuổi Yuu một cách đầy bệnh hoạn và mãnh liệt khi cả hai chỉ vừa mới gặp nhau (đọc đến đây bạn sẽ có thể thắc mắc về độ tỉnh táo của người viết, nhưng cứ đọc tiếp đi đã).

Bởi lẽ, giờ mọi người cứ thử tượng tượng nhé: Giả sử Touko gặp Yuu sau khi vở kịch diễn ra (giả sử người y tá trong vở kịch không phải Yuu) và vượt qua nỗi ám ảnh về mặt nội tâm ấy, thì liệu cô ấy có thể thành công khiến đàn em Yuu, người mà không cảm nhận được tình yêu, phải lòng cô ấy không? Thử đặt ra câu hỏi như vậy, rồi tự suy ngẫm bạn sẽ hiểu ý của tôi.

Bởi lẽ, theo tôi thấy thì, nếu Touko ít bệnh hoạn hơn khi gặp Yuu thì khả năng cô có thể làm Yuu phải lòng mình có lẽ sẽ giảm đi rất nhiều. Bởi lẽ dù gán mác Yuri nhưng ngay từ đầu đã chả có gì minh chứng cho việc tình yêu nữ-nữ là bình thường trong mắt Yuu, em ấy cũng chả hề bao giờ tưởng tượng đến nó, cùng nhiều dẫn chứng khác có thể chỉ ra rằng nếu là một Touko bình thường thì sẽ rất có chuyển biến về mặt tình cảm trong mối quan hệ của hai người khi mà cả hai đều là nữ.

Nhưng khoan đã, vậy thì chúng ta sẽ có một mâu thuẫn đúng chứ? Bởi vì người Touko thích là Touko thật sự, người đang ẩn đằng sau chiếc lồng kính cơ mà, đâu phải Touko bệnh hoạn như chúng ta đang nói đúng chứ? Bởi lẽ nếu Yuu không quan tâm "Touko thật sự" kia, thì em ấy sẽ không liều mình để cố gắng thúc đẩy cái kịch bản cũng nhiều điều khác để mang Touko thật sự trở lại.

Nhưng một thứ khác lại nảy đến với chúng ta, liệu khi mà Touko thật sự biết rằng Yuu khó phải lòng ai, liệu cô ấy có cố chấp chứ? Hay cô ấy sẽ tôn trọng thứ cảm xúc đó của Yuu và giữ khoảng cách nhất định giữa hai người?

Để rồi ta đi đến một kết luận rằng, cái tôi của Touko quỷ quyệt, bệnh hoạn kia - người đã kéo Yuu vào thế giới của mình để khiến em ấy chìm đắm trong dòng nước do chính cô tạo ra.

Để rồi, hành trình giải thoát một trái tim đầy vết thương khỏi cái mối quan hệ bị bóp méo và xiềng xích nặng nề này lại càng để lại ấn tượng sâu sắc hơn trong lòng người đọc.

Từ khi theo dõi bộ truyện lẫn bản anime chuyển thể anime của "Bloom Into You", cùng hàng giờ suy ngẫm về tác phẩm này, tôi luôn hỏi tại sao bản thân mình lại có một thứ tình cảm đặc biệt với nhân vật Touko Nanami trong tác phẩm này. Khi mà Yuu và Sayaka cũng xinh đẹp, dễ thương theo cách riêng của họ, cuộc sống của họ cũng gặp nhiều khó khăn, trắc trở mà? Nhưng khi thấy hình ảnh của Touko ở thủy cung, người con gái dùng cái cách nói vừa ngô nghê nhưng không kém phần chân thành để mà nói với Yuu rằng "Dù cho mọi thứ có là dối trá, thì tình cảm chị dành cho em sẽ vẫn luôn là thật", để rồi từ đó tôi không cảm thấy xót xa cho cô gái ấy. Nếu mái tóc buộc đuôi ngựa trên sân của Touko đã làm bùng cháy lên thứ tình cảm bên trong Yuu dành cho cô, thì cái "lời tỏ tình" đầy vụng về ấy của Touko tại thủy cung lại càng làm bùng cháy hơn cái mong muốn của Yuu về việc tìm hiểu và hiểu hơn về cái tôi sâu bên trong của Touko.

Tại thời điểm đó, tôi nhận ra rằng khi bản thân mình buông lời trách móc nhân vật Touko Nanami, tôi thực sự đã không nhìn nhận xem cô ấy là ai. Cô ấy là một người con gái luôn nỗ lực, cố gắng một cách vụng về, cố gắng để tìm hiểu xem bản thân mình đã sai ở đâu, từ đó cố gắng nắm bắt những tia sáng yếu ớt trong màn đêm tăm tối ấy.

Nhưng rồi ta lại một lần nữa nhận ra, những các vấn đề về tâm lý không phải lúc nào cũng dễ dàng để giải quyết. Bởi lẽ, tất cả những nỗ lực trước đó của Touko dường như đang tỏ ra yếu ớt, nhỏ bé trước thứ ánh sáng mà Yuu đang tỏa ra. Để rồi khi người đọc chất vấn rằng:"Tại sao cô ấy lại chậm hiểu tới như vậy? Khi nào cô ấy mới có thể trở lại làm chính mình? Tại sao khi đã trở lại chính mình lại không chấp nhận Yuu?" Có thể có những người nhìn nhận cô ấy một cách tiêu cực như vậy, để rồi nói rằng Touko không giống một nhân vật chính của một bộ Yuri thông thường mà họ biết, vì cô ấy đã không đáp ứng được kỳ vọng của mọi người, thậm chí có người còn cho rằng Touko "chỉ được mỗi cái ngoại hình".

Mặc dù không biết họ đang nói đùa hay là đang nghiêm túc, nhưng chứng kiến cảnh khán giả lo lắng hay hào hứng như vậy cũng có thể hiểu theo một góc khác rằng họ đang rất nhập tâm vào nhân vật và tác phẩm ấy.

Có lẽ chính từ những kỳ vọng như vậy, đã khiến cô ấy ngần ngại từ bỏ chiếc mặt nạ của người chị Mio mà cô đã mang lâu nay. Bởi lẽ chúng ta dù là những người hoàn toàn ngoài cuộc nhưng cũng lại vô tình tạo ra một thứ áp lực lên cô gái ấy, thì khi câu hỏi về sức nặng về thứ áp lực của cô gái ấy đã phải gánh chịu biết bao năm qua lớn tới nhường nào? Thì tôi tin là một người trong số chúng ta đều có câu trả lời cho điều đó.

Nhưng cái thú vị là, chính vì cô ấy như vậy nên mới có thể khơi dậy lên tình cảm của Yuu, khiến em ấy sẵn lòng dang rộng vòng tay ra để chấp nhận lấy mọi thứ của cô ấy.

Để rồi chúng ta quay ngược lại và đặt câu hỏi cho diễn biến có phần vội vã trong chapter 28 của bản manga, khoảnh khắc trên sân thượng khi mà Touko yêu cầu được hôn Yuu. Điều này có thể khiến người đọc cảm thấy có phần hơi bất ngờ, nhưng cũng có những người không quan tâm điều đó.

Bởi lẽ câu chuyện tuy có phần gấp gáp nhưng cũng lại khá là hợp lý.

Vì tại thủy cung, Yuu đã thấy được những nỗ lực, cùng những mâu thuẫn bên trong nội tâm của Touko và đã chấp nhận chúng.

Và để rồi trong khoảnh khắc trên sân thượng ấy, Yuu đã nói với Touko rằng: "Việc mong muốn trở thành người chị gái của mình không có gì là sai, nhưng em chỉ muốn nói rằng bản thân chị không hoàn toàn vô dụng".

Cá nhân tôi thì không nghĩ rằng đây là sự thỏa hiệp của Yuu với cái mong muốn hiện thực hóa hình ảnh của người chị gái của Touko.

Bởi lẽ Yuu đã thực sự hiểu được cái ý nghĩa của việc chấp nhận hoàn toàn một ai đó. Yuu đã không còn kỳ vọng hay đặt thứ cảm xúc gì vào một Touko hoàn hảo nữa, em ấy đã không còn yêu cầu Touko từ bỏ nỗ lực mà cô đang cố gắng để trở thành người chị của mình. Bởi vì em ấy đã nhận ra rằng khi Touko đang nỗ lực cố gắng trở thành một người như thế, cũng có những điểm sáng của riêng mình.

Một Touko vội vã đến đón Yuu dưới cơn mưa để đưa em ấy về nhà, một Touko cố gắng sắp thời gian để dạy kèm Yuu, một Touko luôn cố gắng chăm sóc Yuu theo những cách trái ngược với ý muốn của bản thân, dù vụng về nhưng rất tình cảm.

Và chính Touko là người đã đưa Yuu vào hội học sinh, rồi giúp Yuu hiểu được cái cảm giác thích ai đó là như thế nào, để lại dấu ấn trong cuộc đời của Yuu.

Touko là người đã thúc đẩy Yuu tiến bước, nhưng cũng lại chính là người bao bọc, che chở cho em ấy nhất.Chính vì nhờ sự bao bọc của Touko, mà Yuu có thể vững bước tiến lên.

"Em sẽ chấp nhận và bao bọc tất cả những phần mạnh mẽ và yếu đuối của chị"

Có thể bạn đã biết, bản dịch tiếng anh của lời tỏ tình của Yuu là "I like you (em thích chị)" đã được dịch thành "I love you (Em yêu chị)". Mặc dù có sự khác biệt về ngôn ngữ nhật-anh nhưng sự thật mà chúng ta đã ngầm thừa nhận rằng thứ tình cảm mà Yuu đang dành cho Touko gần như có thể được gọi là tình yêu.

Touko đã nhiều lần làm tổn thương Yuu, và cô cũng đã khiến Sayaka phải chịu đựng rất nhiều. Cô ấy có những phút giây rất ích kỷ, khiến người khác tổn thương, nhưng cô ấy vẫn luôn nỗ lực, cố gắng để bù đắp cho họ. Suy nghĩ của tôi cũng chỉ dừng lại ở sự thương cảm dành cho cô gái ấy.

Cho đến khi tôi đọc các tác phẩm khác của tác giả Nakatani, tôi khám phá ra được một thế giới khác, một chân trời mới.

Cô ấy (tác giả) có một cách nhìn nhận riêng của mình về định nghĩa của từ "thích" hơn nữa cô ấy cũng nói rằng chính cái cách hiểu, cách nhìn nhận từ "thích" của mình có liên quan mật thiết đến cái kết thúc của tác phẩm "Bloom Into You"

Đó là:

"Lý do mọi người có thể thích nhau chính là bởi vì chúng ta không hoàn hảo”.

Chính vì mỗi người đều có vết thương trong lòng mình mà mỗi người mới có được cơ hội hạnh phúc.

Chính vì Yuu không hiểu cảm giác thích một ai đó là gì, Touko mới chọn em ấy là người đặc biệt của mình.

Chính vì ban đầu Touko đã thể hiện tính cách có phần bệnh hoạn của mình và lôi kéo Yuu vào nơi "thành lũy" này, thì những ràng buộc mới được thiết lập, những ấm áp cô dành cho Yuu mới có cơ hội được bộc lộ."

Đó là cái được gọi là "Hạnh phúc là thứ được tạo nên từ những vết sẹo".

Tôi có suy đoán rằng có lẽ qua tác phẩm "Bloom Into You", tác giả Nakatani ban đầu đã muốn kể về một câu chuyện về sự chấp nhận bản thân, cùng phép biện chứng về sự kỳ diệu của sự ràng buộc giữa khuyết điểm và hạnh phúc, và do đó Touko Nanami đã được tạo ra.

Bạn luôn phải cố gắng để trưởng thành hơn là điều mọi người vẫn thường nói, nhưng ngay cả bạn ở hiện tại cũng có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình. Bởi lẽ thế giới luôn đổi thay, một chiếc bánh răng dù có xấu xí hay đẹp đẽ tới nhường nào sẽ vẫn luôn có một chiếc khác khớp được với nó.

Điều này có hơi khác với những gì chúng ta được học, được dạy về lý do tại sao chúng ta phải luôn cố gắng và nỗ lực, đúng chứ?

Như tác giả Nakatani cũng đã từng nói, chúng ta không cần phải quá nhập tâm vào nhân vật, bởi lẽ cái ý tưởng về sự ràng buộc giữa những "vết sẹo" và sự hạnh phúc, trong bối cảnh của câu chuyện có thể thật sự rất lý tưởng. Nhưng chúng ta vẫn cần hiểu rằng, dù sao đó cũng chỉ là một câu chuyện, giống như chuyện một thành phố sẽ không sụp đổ vì tình yêu của hai người nào đó. Nó chỉ đang mở ra một góc nhìn mới của chúng ta về thế giới, rằng ta có thể buông lỏng và thư giãn hơn một chút, và xem xét nó qua những lý lẽ mà câu chuyện tạo lập nên.

Thêm nữa nghĩ cách hiểu có phần kỳ lạ này khá phù hợp với chủ đề của tác phẩm "Bloom Into You", khi nó đã bước ra khỏi cái khuôn mẫu của sự hoàn hảo để cuối cùng nở nộ thành chính mình. Và chính hành trình để thoát khỏi cái khuôn mẫu ấy, để chấp nhận trọn vẹn cái bản thân của mình, bao gồm cả những khuyết điểm, những vết thương, những nỗi đau, mới là cách để chúng ta có được cơ hội trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình và được hạnh phúc.

Bình Luận

Toi Yeu Be Gai 13 Tuoi
Toi Yeu Be Gai 13 Tuoi