
Vì bộ này có độ nổi tiếng khá cao rồi nên mình sẽ bỏ qua phần giới thiệu tác phẩm để đi trực tiếp vào bài nhé ~
I. Giới thiệu nhân vật
1. La Hán
Từ thuở còn nhỏ, La Hán đã là một người đặc biệt theo nhiều nghĩa khác nhau. Ông không thể phân biệt được mặt của mọi người, với ông thì ai cũng như nhau bởi vì ông không thể thấy được khuôn mặt của họ. Đơn giản như phân biệt nhũ mẫu và mẫu thân, khi đó là một việc rất khó khăn đối với La Hán, và việc phân biệt nam nữ đối với ông khi đó cảm tưởng như cũng có độ khó không kém cạnh. Không thể khẳng định chắc chắn rằng ông có mắc một căn bệnh nào đó không, nhưng y học hiện đại đã đặt tên cho chứng bệnh không thể nhận diện và nhớ mặt người khác là prosopagnosia. Bạn có thể tìm kiếm thêm thông tin về nó trên google.
Quay trở lại câu chuyện, thì cha La Hán đã ngán ngẩm với điều đó và cho rằng La Hán là một đứa trẻ không thể có tương lai, và lấy đó làm lý do để qua lại với người tình bên ngoài của ông ta nhiều hơn, bất chấp nỗ lực níu giữ hạnh phúc gia đình trong bất lực từ phía người mẹ của ông. Có lẽ thiếu sự quản giáo nghiêm khắc và những luật lệ vô lý, gia giáo mà ông đã có rất nhiều thời gian để có thể chìm đắm vào những đam mê và sở thích của bản thân mình, ví dụ như là cờ vây và cờ tướng. Và cũng vì lẽ đó mà thuở nhỏ của La Hán rất thoải mái và tự do cho dù ông là con trưởng của một gia đình quyền quý, có địa vị. Chú của La Hán(tức cha nuôi của Maomao hiện tại) đã chỉ cho La Hán cách nhận diện người khác, ông nói rằng “Con không cần phải cố nhớ mặt người khác, hãy tập trung vào giọng nói, dáng người hay cử chỉ của họ”, và La Hán đã học cách để nhìn người khác, với mỗi người là một quân cờ trên bàn cờ tướng. Và đó cũng là bước tiến đầu tiên trong con đường để La Hán trở thành một trong những vị quân sư giỏi của triều đình hiện tại. Bởi lẽ ông vốn không có khả năng chiến đấu nhưng lại rất giỏi về lĩnh vực chiến thuật, cách dùng người sao cho hiệu quả. Ông coi việc dùng người như đang chơi một ván cờ ngoài đời thật vậy.
2. Phượng Tiên
Cô được giới thiệu trong truyện khi La Hán đang trên đỉnh của thành công của cả chiến sự và môn cờ ông yêu thích, thì ông đã tìm đến một kỹ viện vì nghe nói có một kỹ nữ có kỹ năng đánh cờ rất giỏi ở đây, đó chính là Phượng Tiên. Ấn tượng đầu tiên với không chỉ La Hán mà còn cả người xem chúng ta, đó là đôi tay hay chính xác là những đầu ngón tay với màu sắc rực rỡ nổi bật lên giữa bàn cờ vây chỉ có màu đen và trắng này. Và khi La Hán thua ván cờ thì đó cũng là lần đầu tiên ông có thể nhìn thấy khuôn mặt của một người
Phượng tiên được miêu tả là một người phụ nữ đẹp, rất đẹp. Đôi mắt của cô như trái phượng tiên(phụng tiên), cùng với khuôn mặt của một kỹ nữ hàng đầu của kỹ viện thời đó. Ngoài vẻ đẹp thì cô còn có trí tuệ cực kỳ xuất sắc, biểu hiện qua những ván cờ cô chơi cùng với La Hán. Cô được giới thiệu là một cô gái được sinh ra ở kỹ viện, cần phải biết rằng ở kỹ viện Hanamachi này, thì kỹ nữ không được phép làm mẹ, cho nên họ phải vứt bỏ cô. Tính cách của cô có thể nói là khá kiêu ngạo, cô luôn giữ thái độ lạnh nhạt, tạo khoảng cách với gần như tất cả các vị khách bất kể địa vị. Nhưng cũng cần nhớ rằng, nhiều kẻ có khẩu vị lạ lại rất thích thứ cảm xúc mà Phượng Tiên mang lại cho họ.
II. Mối quan hệ giữa Phượng Tiên và La Hán
Cần phải biết La Hán sau một thời gian thường xuyên ghé kỹ viện để chơi cờ với Phượng Tiên, đã nhen nhóm ý định là chuộc cô ra khỏi kỹ viện, xa hơn thì ông đã tính đến chuyện cưới xin, mọi thứ dường như sẽ rất đẹp nếu như giá trị của Phượng Tiên không dần tăng lên.
Trước khi bàn sâu hơn thì chúng ta cần biết những yếu tố làm giá trị của một kỹ nữ tăng lên: Đó là tài năng, là ngoại hình, là danh tiếng, là những quan hệ, là sức khỏe của kỹ nữ đó. Đây là những yếu tố chính khiến một kỹ nữ tăng giá trị, và lúc này câu hỏi đặt ra là: Tại sao cô ấy đã làm ở kỹ viện một quãng thời gian tương đối dài mà khi La Hán nhen nhóm ý định chuộc cô ấy ra khỏi kỹ viện thì giá của Phượng Tiên lại tăng nhanh như vậy?
Câu trả lời thực ra rất đơn giản, yếu tố chính nằm ở “danh tiếng”. Cần biết rằng danh tiếng của La Hán lúc này trên triều đình chưa lớn như hiện tại, nhưng nói về tài năng đánh cờ thì lại là một câu chuyện khác. Cần phải biết là thời đại này, cờ tướng và cờ vây là những loại cờ nổi tiếng nhất cũng như phổ biến nhất, không cần bạn phải là quyền cao chức trọng mới có thể chơi loại cờ này, bất cứ ai cũng có thể học và chơi, và chúng ta cũng đều biết rằng, La Hán có thể được coi là vị quan bất khả chiến bại trong lĩnh vực này. Vậy sẽ ra sao nếu một người được mệnh danh là bất khả chiến bại liên tục gặp thất bại trước một cá nhân nào đó? Tất nhiên là danh tiếng người đó sẽ nổi danh hơn rất nhiều. Hơn nữa đây là kỹ viện, nơi mà bạn chỉ cần có tiền và hành xử đúng mực thì bạn hoàn toàn có thể làm bất cứ điều gì bạn thích, kể cả ... với kỹ nữ.
Đó là lý do chính khiến giá của Phượng Tiên tăng lên, tất nhiên những yếu tố khác cũng quan trọng như tài năng và ngoại hình, nhưng chúng đều là những thứ phượng tiên đã có từ trước nên chúng ta có thể không xét những điều đó. Và lẽ dĩ nhiên, một người như La Hán lúc đó không thể kiếm được một số tiền khổng lồ để chuộc nàng ra được, không chỉ vậy thì xếp lịch gặp với cô cũng là một việc khó khăn kể cả với một người như La Hán. Ông phải mất tới tận hơn 3 tháng để có thể có cơ hội gặp lại cô một lần. Và bước ngoặt đến ở lần gặp cuối cùng, khi La Hán nghe tin Phượng Tiên sắp được một người nào đó không phải mình chuộc ra khỏi kỹ viện, vào khoảnh khắc ấy chúng ta có thể thấy không chỉ La Hán có cảm xúc buồn và tiếc nuối, mà Phượng Tiên cũng mang một cảm xúc tương tự. Cả hai lúc này cũng đã nhận ra cảm xúc của đối phương dành cho mình, nhưng rào cản ngăn cách giữa họ thì hiện tại không phải là thứ mà La Hán có thể vượt qua, ông cũng không thể xin tiền gia đình mình để có thể chuộc một kỹ nữ ra để làm vợ được, cần nhớ rằng thời phong kiến tồn tại những định kiến rất hà khắc, kể cả cho dù từ già tới trẻ, từ giàu tới nghèo thì vẫn luôn tồn tại những định kiến khó bỏ, và những định kiến liên quan tới kỹ nữ thời đó vẫn được nhiều người mang chấp niệm nặng.
Cần phải nói dù La Hán đến từ một gia đình có tài lực, ông cũng có danh tiếng và vị trí ở trong triều đình hiện tại, nhưng quyền kế thừa gia tộc của ông đã bị người em trai cùng cha khác mẹ chiếm mất. Cũng cần phải biết rằng La Hán không đến mức gọi là nghèo chỉ là giá chuộc của Phượng Tiênđã cao quá mức ông có thể chi trả. Và Phượng Tiêncũng đã nhận thức được điều đó dù La Hán không hề nói ra. Nên cô đã chọn đấu với La Hán một ván cờ cuối cùng với điều kiện đặt cược là : “Nếu ta thắng thì ta sẽ lấy đi thứ ta muốn. Ngược lại, nếu ngài thắng thì ta sẽ trao cho ngài mọi thứ ngài muốn”.
Là một quân sư nên La Hán hiểu rằng tình hình bây giờ đã chuyển biến theo chiều hướng không được tốt đẹp, linh tính của ông đang mách bảo rằng sắp có chuyện chẳng lành diễn ra. Trong khi đang chơi ván cờ vây, thì hai bàn tay của hai người chạm và đan tay vào nhau, diễn biến tiếp theo thì chắc tôi không cần kể lại, và kết quả ván cờ vây đó tất nhiên sẽ được tính là hòa.
Một chi tiết cần để ý đó là những yêu cầu này hoàn toàn được đặt ra từ phía của Phượng Tiên, cô hoàn toàn là người chủ động từ đầu cho tới cuối cuộc gặp gỡ này. Nhưng tại sao Phượng Tiên lại muốn làm vậy? Cần nhớ trước đó cô đã hỏi La Hán rằng bao lâu nữa thì ông sẽ quay lại kỹ viện, và La Hán đã trả lời rằng là 3 tháng nữa, lúc đó ông không hề biết những chuyện sẽ xảy ra với mình. Và lúc này Phượng Tiên cũng biết ý định muốn chuộc cô ra khỏi kỹ viện của La Hán, nên cô đã lên kế hoạch để tự hạ giá bản thân xuống, và ba tháng sau khi La Hán quay lại, thì ông sẽ đủ tiền chuộc cô ra.
Bây giờ thay vì chúng ta nói về những lý do khiến giá trị một kỹ nữ tăng lên, thì chúng ta hãy cùng bàn về những lý do có thể khiến giá trị một kỹ nữ giảm xuống, thì có 3 yếu tố chính chúng ta có thể thấy được đề cập trong bộ truyện: Đó chính là danh tiếng, bệnh tật, và mang thai. Danh tiếng là khi họ có những vấn đề ảnh hưởng tới danh tiếng tốt của họ, nên nhớ rằng một người kỹ nữ giỏi và giá trị cao sẽ rất coi trọng phần này chỉ sau ngoại hình của họ. Và ở đây mẹ của MaoMao tức phượng tiên đã chọn cách thứ ba để có thể hạ danh tiếng của bản thân xuống, đó chính là mang thai một đứa con, đứa con của La Hán. Cô đã tính toán để khi đứa trẻ thành hình và tú bà cùng mọi người phát hiện ra để từ đó làm giảm giá trị của cô xuống, thì khi đó La Hán có thể có đủ khả năng để chuộc cô ra. Kế hoạch này của Phượng Tiên rất hay, thậm chí có thể nói là rất tối ưu, chỉ trừ một điểm, đó chính là cô đã quá tin tưởng vào La Hán, một mặt khác thì La Hán lại không hề coi trọng điều đó.
Theo cốt truyện của tác phẩm, 3 tháng sau người chú của La Hán bị cách chức(tức cha nuôi của MaoMao hiện tại), và gia chủ gia tộc tức là người cha của La Hán đã ra lệnh cho ông phải đi viễn chinh và mang thành tựu vẻ vang về cho gia tộc của mình. Và La Hán không thể cãi lời của cha mình, ông buộc phải đi viễn chinh ở một nơi xa xôi. Khi nhận được thư của Phượng Tiên nói rằng cô sẽ không còn bị ai khác chuộc ra nữa, lúc này lại chính là lúc có thể nói là thiển cận nhất của La Hán, ông chỉ đơn giản cho đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, và sai lầm thứ hai của ông đó chính là ước tính sai thời gian mà bản thân có thể trở lại trong lá thư cuối cùng gửi cho Phượng Tiên. Và... Ông đã có thể trở về, sau hơn 3 năm đi viễn chinh.
Đoạn này ở manga khắc họa khác với bản anime chuyển thể, khi mà trong manga thì căn phòng của La Hán bám đầy bụi bặm, tài liệu giấy tờ quần áo ngổn ngang, và chỉ có một bức thư nhuốm máu cùng một chiếc túi nhỏ. Trong khi ở bản anime, thì phòng của La Hán lại tương đối sạch sẽ và gọn gàng, số thư từ trên bàn ông là rất nhiều chứ không còn là một bức thư của Phượng Tiênnhư miêu tả trong manga nữa, mà là một chồng dày những bức thư khác nhau(tôi không thể khẳng định tất cả có phải là thư từ Phượng Tiênhay không vì La Hán cũng chỉ đặt câu nghi vấn chứ không phải câu khẳng định) nhưng có một chi tiết mà cả 2 đều làm giống nhau, đó chính là chiếc túi gấm đặt bên cạnh, chiếc túi gấm này mở hờ hờ chứng tỏ đã có ai đó nhìn vào đây trước khi La Hán trở về. Khi lấy thứ trong chiếc túi ra, La Hán đã có chút bất ngờ vì ông không thể nhận ra đó là gì, là đất bẩn? Là một cành cây? Là cái gì nhỉ...? Có lẽ La Hán đã mất vài giây trong đầu để tự trả lời câu hỏi của chính mình, nhưng rồi rất nhanh ông đã phát hiện ra đó là một ngón tay của một người nào đó đã bị cắt ra, dựa vào độ dài và kiểu dáng ông nhanh chóng nghĩ đến Phượng Tiên.
Ngón tay đó là biểu tượng của Yubikiri, hay có thể nói theo cách dân gian của việt nam là lời hứa ngoéo tay, lúc này ông mới nhận ra mọi thứ, nhận ra bản thân mình đã hồ đồ, vô trách nhiệm tới nhường nào, trong đầu ông lúc nào cũng chỉ có những bàn cờ mà không còn chỗ cho những thứ khác, mà không nhận ra được những gì Phượng Tiênđã hi sinh cho ông, ông đã vô tâm như thế nào trong suốt hơn ba năm qua. Ông đã vội vàng chạy ngay đến kỹ viện để tìm lại bông hồng năm ấy, nhưng tất nhiên thứ tuyệt đẹp mỹ lệ ấy đã không còn... Thứ dành cho ông là một cơn mưa xối xả, những lời chửi rủa, lăng mạ của tú bà, là những lời oán trách chính bản thân mình, là những cảm xúc tiêu cực nhất mà một con người có thể chịu đựng trong thời điểm ấy, là lúc mà ông nhận ra rằng khi một kỹ nữ mất đi giá trị, thì cô sẽ phải tiếp bất kỳ loại khách nào, vì đơn giản cô không còn giá trị nữa nên gần như bất cứ ai có tiền cũng có thể tiếp cận cô. Và như một lẽ dĩ nhiên, đó là những bệnh lây qua đường tình dục cũng dễ xâm nhập vào cơ thể cô hơn, và căn bệnh hiện tại mà Phượng Tiên đang mắc phải đó chính là giang mai, một căn bệnh mà thời đó phương pháp trị bệnh có thể nói gần như là con số 0. Và như một lẽ dĩ nhiên, thời gian không thể quay ngược trở lại, mọi lỗi lầm của La Hán sẽ mãi mãi không thể rửa sạch, những cảm xúc tội lỗi trong ông sẽ luôn là một ngọn lửa cháy âm ỉ ngày này qua tháng khác, là một vết nhơ trong cuộc đời gồm toàn những chiến công được ghi vào lịch sử của một quân sư tài ba.
III. Tình yêu giữa hai người
1. La Hán đối với Phượng Tiên
Trong tình yêu, ấn tượng ban đầu luôn là rất quan trọng, nếu không muốn thừa nhận rằng nó sẽ là thứ quyết định rất nhiều cuộc tình có thể có những diễn biến tiếp theo hay không. Và câu chuyện của La Hán và Phượng Tiên cũng không ngoại lệ.
Cần phải biết rằng trước khi gặp Phượng Tiên, La Hán là một quân sư giỏi
và là một người chơi cờ có thể nói là xuất thần, nên việc ông tự tin vào kỹ năng và trình độ của bản thân không phải là điều gì đó quá khó hiểu.Vậy điều gì xảy ra nếu một người kiêu ngạo vì tài giỏi ở một lĩnh vực nào đó bị một người khác đánh bại ở chính lĩnh vực đó? Tất nhiên là bất cứ ai cũng sẽ phải nhìn vào và ghi nhớ khuôn mặt của người đánh bại mình, đó là với người bình thường, còn với La Hán thì nó nhiều hơn thế. Trong tác phẩm không miêu tả rõ là La Hán đã từng chỉ huy đánh thua hoặc thua một ván cờ nào chưa, nhưng có thể thấy câu tự vấn của ông khi thua áp đảo Phượng Tiên: “Lần cuối mình bị thua áp đảo như thế này là khi nào ấy nhỉ?”, vậy nên ta có thể kết luận rằng không phải La Hán chưa từng thua bất cứ ai, nhưng có một điều chúng ta có thể chắc chắn rằng ông chưa từng nhìn thấy khuôn mặt của bất kỳ ai bao giờ, mọi người đối với ông chỉ hiện diện như những con cờ trên một bàn cờ, không hơn không kém. Vậy nên khi thua Phượng Tiên, không chỉ là thua mà là thua áp đảo, thì La Hán như một phản xạ của một con người bình thường, ông muốn nhìn khuôn mặt người đã đánh bại mình, nói thêm chút về những con cờ thì như người chú của La Hán đã dạy ông cách nhìn người khác không thông qua ngoại hình của họ thì khi đó trong mắt của La Hán thì chú của ông là một con xe tức là một người tài giỏi và thông tuệ. Cho nên trước khi ngẩng mặt lên nhìn hoặc ấn tượng từ trước đó của La Hán với Phượng Tiêncó thể là một con xe, một con pháo hay gì đó, nói chung trước khi nhìn khuôn mặt của người con gái đã chơi cờ thắng mình, thì La Hán đã không quan tâm gì nhiều, ông chắc mẩm bản thân sẽ vẫn nhìn thấy một con cờ, một con cờ đã thắng áp đảo bản thân ông trên một bàn cờ, một trong những thứ ông tự hào nhất.
Nhưng bất ngờ xảy ra từ đây, khi mà trước mặt La Hán lúc này không còn là một con cờ nữa, mà là một người con gái xinh đẹp, rất đẹp, đến mức không có mỹ từ nào có thể miêu tả nhan sắc người con gái ấy, có thể nói La Hán đã bị choáng ngợp, không phải vì đây là lần đầu tiên ông thấy mặt của một người, mà đúng hơn là đây là lần đầu tiên ông thấy một người đẹp tới như vậy. Trong nhiều năm sau ông vẫn gặp Phượng Tiênđể chơi cờ vây với cờ tướng.
Có thể nói ấn tượng ban đầu giữa hai người là rất đẹp, mối quan hệ giữa hai người cũng tiến triển trong êm đềm, khi mà thay vì quan tâm đến sắc hay những thứ khác của cô, thì La Hán chỉ tập trung vào thứ bàn cờ, thứ ông giỏi nhất. Cũng cần biết rằng để có thể đánh cờ với La Hán thì phượng tiên cũng phải có tài năng cùng với khổ luyện bộ môn cờ rất nhiều, nên chắc chắc ở trong phần nào đó của cô thì cô đã yêu thích bộ môn này rồi. Và khi hai tâm hồn cùng nhập tâm vào thứ mà cả hai người họ yêu thích, họ sẽ dễ tìm được những sợi dây đồng cảm trong hai linh hồn xa lạ. La Hán cũng là một người rất nhạy bén, một trong những phẩm chất cần thiết để ông trở thành một quân sư tài ba, cho nên ông tương đối nhạy cảm với những khoảnh khắc hai người ở gần nhau và cùng nhau gieo linh hồn lên những con cờ vô tri trên bàn cờ. Mối quan hệ giữa hai người diễn ra trong một khoảng thời gian dài, không phải 1 tháng 1 năm mà là nhiều năm liên tiếp, ông vẫn giữ thói quen qua kỹ viện để có thể gặp và đánh cờ với Phượng Tiên, cho dù đây là kỹ viện, và những tài năng của kỹ nữ chỉ được những dân chơi không hiểu biết ậm ừ cho qua, nhưng La Hán thì khác, ông trân trọng tài năng của cô, và Phượng Tiêncũng hiểu điều này. Dần dần giữa hai người họ nảy sinh tình cảm nam-nữ và có lẽ cả hai người cũng đã nhận ra nó, rằng La Hán qua kỹ viện không chỉ là để đánh một ván cờ, mà còn là để gặp Phượng Tiên, người duy nhất ông có thể nhìn thấy mặt của nàng, là người phụ nữ đẹp nhất cuộc đời ông, là người mà ông đem lòng yêu thương, cảm mến. Chỉ bằng những hành động tưởng như rất bình thường, giống như đang giữ khoảng cách nhưng thực chất tâm hồn của hai người họ ngày càng gắn bó hơn.
2. Phượng Tiên đối với La Hán.
Phượng Tiên như theo lời kể, thì cô là người được sinh ra từ kỹ viện và không biết cha hay mẹ của mình là ai, nói cách khác thì cô là một con người thiếu vắng tình thương từ gia đình. Ở trong môi trường kỹ viện này, kẻ đến rồi người đi và tất cả họ cũng chỉ là những cơn gió thoảng qua trong cuộc đời của người thiếu nữ ấy. Tú bà thì có thể quan tâm cô đấy, nhưng thực chất là bà ta đang quan tâm cho con gà đẻ trứng vàng cho mình, còn cái thứ “tình cảm chị em” ở trong kỹ viện thì nó cũng rất tương đối, có lẽ Phượng Tiên đủ thông minh để hiểu ra được rằng bản thân cô không thể tin tưởng bất kỳ ai, cô chỉ có thể tin vào chính mình. Vậy, điều gì xảy ra khi một người sống hơn 20 năm cuộc đời thiếu vắng tình thương, luôn cô đơn và mang trong mình những cảm xúc bị chôn vùi để phục vụ cho công việc kỹ nữ, rồi sau đó lần đầu cảm nhận được một thứ tình cảm thật sự? Nó như một con người đang sắp đuối nước rồi chạm được vào một chiếc phao cứu sinh vậy, họ vẫn sẽ bám chặt vào nó, bất kể biết rằng nó có thể cứu họ hay không, trường hợp của La Hán và Phượng Tiên cũng như vậy. Lý do Phượng Tiên nảy sinh loại tình cảm đó đối với La Hán chắc cũng sẽ gần giống như La Hán với Phượng Tiên, nhưng có một điểm khác rõ ràng ở đây cần làm rõ, đó là thay vì như lẽ hiển nhiên là La Hán tôn trọng Phượng Tiên như một đối thủ chơi cờ với ông, thì ở phía ngược lại Phượng Tiên cũng dành sự tôn trọng cho ông với tư cách một cờ thủ chứ không phải một tay chơi, một tên quan lại chỉ háo sắc và những tài nghệ chỉ như là bữa lót dạ cho hắn. Bởi lẽ thì hầu như làm gì có ai đến một nơi như kỹ viện, thuê một người thuộc hàng top đầu của nơi này chỉ để đánh vài ván cờ chứ? Tất nhiên họ muốn nhiều hơn thế, và sẽ không ít những người muốn chơi cờ cùng cô, nhưng thứ họ quan tâm không phải là ván cờ mà là những chuyện sẽ diễn ra sau ván cờ.
Tôi không thể nói rõ cảm xúc của Phượng Tiên như thế nào vì tác phẩm không miêu tả điều đó, có thể là ghê tởm, có thể là khinh thường? Nhưng chắc chắn một điều rằng là cô không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào ra bên ngoài, giống như với La Hán vậy, thứ ông nhìn được chỉ là một người phụ nữ tuyệt đẹp với khuôn mặt gần như là vô cảm. Vậy nên sự tôn trọng của Phượng Tiên dành cho La Hán có thể được xem như là một điều rất đặc biệt, không giống với sự tôn trọng mà La Hán dành cho Phượng Tiên. Hai người cứ ngày càng xích lại gần nhau hơn dù ngoài mặt, thì tất cả mọi người đều không nhìn thấy sự chuyển biến trong quan hệ giữa hai con người ấy. Những nước cờ, từng ánh mắt, cử chỉ và giọng nói, tất cả đều như đang đan kết, tạo nên một sợi dây liên kết giữa hai linh hồn xa lạ. Có thể nói rằng La Hán là người đầu tiên mà Phượng Tiên chọn để gửi gắm niềm tin và hi vọng của mình vào, cô sẵn sàng bất chấp tất cả hiểm nguy để có thể được ông chuộc ra. Cần biết rằng nếu Phượng Tiên chỉ cần muốn được chuộc ra khỏi nơi này, cô chỉ cần ngồi đó và không cần làm gì cả, vì đã có người muốn chuộc cô ra khỏi nơi này rồi, nhưng quyết định của Phượng Tiên khi đó chính là minh chứng cho việc cô đã nảy sinh một thứ tình cảm sâu đậm đối với người đàn ông luôn cùng cô vẽ nên những nước cờ tuyệt đẹp trong vài năm qua...
Nếu bạn có thể chưa biết, thì nếu một kỹ nữ không được ai chuộc ra có thể có hai nguyên nhân, một là do giá trị họ quá thấp, hai là do giá trị của họ quá cao. Nhưng thường thường sẽ là vế đầu tiên, để hiểu rõ hơn thì ta cần tìm hiểu một chút về cuộc sống của những người kỹ nữ nếu như họ không được bất kỳ ai chuộc ra mà đã đến tuổi phải từ bỏ sự nghiệp của mình. Họ sẽ đối mặt với rất nhiều khó khăn từ những định kiến từ xã hội, những tài năng của họ khi còn ở kỹ viện có được chào đón, tôn trọng bao nhiêu thì khi họ rời khỏi nơi đó thì tất cả cũng sẽ bị xóa nhòa, bất kể dù là tài năng của họ có cải thiện lên bao nhiêu chăng nữa, đơn giản vì thứ định kiến xã hội phong kiến dành cho những người kỹ nữ là rất nặng nề. Chưa kể là kỹ nữ thì sau khi giải thể, danh phận họ còn thua cả một người phụ nữ bình thường có gia đình, họ không có tiếng nói và sẽ phải sống phụ thuộc vào một thứ gì đó, ví dụ như phải chịu số phận gả làm thiếp cho những công tử nhà giàu, sống một cuộc đời khốn khổ chẳng hạn. Đấy là một số ít những người may mắn, chứ theo lý thuyết thì khi đã đến tuổi giải nghệ thì làm thiếp của một công tử nào đó thậm chí còn là ước mơ của bao người chứ thực chất không phải là một giao kèo tệ, chỉ là người phụ nữ đó sẽ không được ân sủng như những thê thiếp trẻ đẹp khác... Cùng nhiều điều khác mà bất cứ người kỹ nữ nào cũng muốn tránh.
Vậy câu hỏi đặt ở đây là tại sao thay vì nâng giá trị của mình lên mức mà La Hán không thể mua được, nàng có thể chọn cách tự giảm giá trị của mình xuống để La Hán có thể mua được? Về câu hỏi này tôi có 3 luận điểm như này:
-
Thứ nhất, cũng là quan trọng nhất: Khi một kỹ nữ giá càng cao thì số người tiếp cận họ cũng sẽ ít hơn. Phượng Tiên muốn giữ thân thể mình tốt nhất có thể trước khi có thể về nhà với La Hán. Đó là một quyết định thông minh, vì những người tầng lớp thấp, nghèo hơn thường có thú tính, lẫn nguy cơ nhiễm các bệnh như giang mai nhiều hơn là tầng lớp trung lưu và thượng lưu, ở thời đại này chúng ta không có các biện pháp phòng tránh, và Phượng Tiên ý thức được điều đó, nên cô mới chọn cách nâng giá trị bản thân lên.
-
Thứ hai, không có nhiều cách để Phượng Tiên làm giảm giá trị của mình xuống mức mà La Hán có thể chi trả. Cần biết rằng có nhiều phương pháp để một kỹ nữ làm giảm giá trị của bản thân, nhưng sẽ không một ai chắc chắn rằng bản thân có thể làm ở một mức vừa đủ để có thể tới 1 mức giá nhất định nào đó. Và cũng cần biết rằng ở thời gian này, La Hán không phải một người có tài lực, nói dễ hiểu hơn thì cái giá ông có thể trả thì cũng sẽ có rất nhiều người có thể trả, và kỹ nữ thì không có quyền lựa chọn xem mình sẽ được bán cho ai
-
Điều cuối cùng chinh là áp lực, cần biết rằng tú bà cũng như những người khác trân trọng cô là vì cô có tài năng, sắc đẹp, là con gà đẻ trứng vàng cho nơi đây. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cô bị phát hiện là cố ý tìm cách hạ giá trị của bản thân xuống? Nếu nhẹ thì có thể trách phạt hay một số hình thức khác, nhưng một người sáng dạ như tú bà chắc chắn sẽ không quá khó để đoán được nguyên nhân, và việc tú bà cấm cửa hoàn toàn La Hán không phải một việc quá khó khăn gì. Bởi lẽ La Hán cũng không có đủ tiềm lực để có thể dùng quân lực can thiệp vào đây, huống chi nơi đây còn là một trong những kỹ viện lớn, là nơi cung cấp kỹ nữ cho cả những người như vua, các quan tướng chức quyền cao hơn La Hán khi đó.
Nên có thể dễ dàng nhận ra, không phải là vì Phượng Tiên không thể chọn cách đầu tiên mà phải chọn cách thứ hai là hoàn toàn đúng, dù chọn cách nào thì cô cũng sẽ phải đánh đổi rất nhiều và tự đặt mình vào nguy hiểm. Nếu như La Hán là một người yêu cô thật lòng và điều đó thể hiện ra bên ngoài, ông cũng là trụ cột gia đình, có nguồn lực tài chính thì có thể Phượng Tiên sẽ chọn cách đầu, nhưng trong trường hợp hiện tại của La Hán, ông dường như không đủ sáng suốt để nhận ra mọi việc... Một chi tiết khá hay của tác phẩm đó là khi La Hán và Phượng Tiên ... nhau ở lần gặp cuối, cô đã nói “Em muốn chơi cờ vây”, câu này có thể mang hai nghĩa đó là giới tính của đứa bé mà cô muốn mang thai, hoặc là muốn cùng La Hán, là con đen hoặc con trắng, là một nửa âm dương, là nửa còn lại của ông, nói dễ hiểu hơn nó như một lời tỏ tình. Còn trái với sự tinh tế của Phượng Tiên, thì La Hán chi đơn thuần thích cờ tướng và trong lúc đó tâm trí ông cũng không nghĩ gì nhiều sâu xa cả. Đó chính là một chi tiết mà tôi nghĩ là khá hay của tác phẩm.